Lễ khai máy diễn ra khá đơn giản, một bữa tiệc nho nhỏ giữa các thành viên đoàn phim để làm quen với nhau.
Tô Kiến Thanh không quen ai trong giới này, cũng không giỏi giao tiếp, nhưng không ngờ hôm ấy lại được đón tiếp rất trịnh trọng. Đạo diễn và nhà sản xuất chủ động chào hỏi, khiến Tô Kiến Thanh có chút ngạc nhiên xen lẫn bối rối. Ngay lúc đó, cô nhận được một tin nhắn, là đàn em của cô gửi đến một bức ảnh. Trong ảnh là bóng lưng Tô Kiến Thanh giữa buổi tiệc.
Tô Kiến Thanh: [Được đấy, theo dõi tôi hả?]
Thịnh Yến: [!!!]
Thịnh Yến: [Theo dõi chị thì em là chó!]
Cô bật cười, quay đầu lại, thấy cậu giơ kịch bản lên nhẹ nhàng vẫy về phía mình.
Tô Kiến Thanh sớm đã biết Thịnh Yến cũng góp mặt trong bộ phim này, nhưng có lẽ cậu không ngờ cô cũng tham gia.
Thịnh Yến bước đến gần, cười hỏi: “Chị đóng vai nào thế?”
Lời vừa thốt ra, mấy cô gái xung quanh đồng loạt quay lại nhìn. Xác định cậu đang nói với mình, Tô Kiến Thanh trêu chọc: “Anh chị của cậu cũng nhiều quá nhỉ? Gọi tôi là Kiến Thanh đi.”
“Kiến Thanh.” Cậu ấy ngoan ngoãn sửa lời. “Em đoán là chị vào vai con gái của nam chính, đúng chứ?”
Thịnh Yến đoán không hề sai. Trong nguyên tác, đây là một nhân vật được nhắc sơ qua, nữ thần học đường, vừa xuất hiện đã qua đời vì bạo bệnh, trở thành một bóng hình thanh xuân khiến người ta tiếc nuối mãi. Lộ Trình An đã thêm vào bộ phim một câu chuyện bi thương về cô gái ấy. Dù kết cục không thay đổi, nhưng toàn bộ cuộc đời cô được tái hiện qua những lát cắt hồi tưởng đầy day dứt.
Một nhà sản xuất đứng cạnh xen vào: “Đạo diễn Lộ rất biết cách khắc họa nhân vật nữ. Hình tượng của nhân vật này được xây dựng khá tốt, e là còn được yêu thích hơn cả nữ chính.”
Tô Kiến Thanh vô thức đưa mắt quan sát xung quanh. May mắn thay, nữ chính không có mặt ở đây.
Cô không để ý rằng, ngay lúc này từ cửa lớn phòng tiệc, một người đàn ông mặc vest chỉnh tề vừa bước vào.
“Hôm nay sao rảnh rỗi thế, ngài Kỳ?” Có người tiến lên đón.
Kỳ Chính Hàn không trả lời, chỉ quét mắt nhìn quanh sảnh tiệc rồi hỏi nhân viên phục vụ bên cạnh: “Mọi người đến đủ chưa?”
Một cô gái trẻ đi tới trước mặt Kỳ Chính Hàn, giọng dè dặt: “Ngài Kỳ đang tìm người ạ?”
Anh liếc nhìn cô, gọi tên: “Giang Liễm.”
Cô gái sửng sốt, sau đó gật đầu liên tục, gương mặt không giấu nổi niềm vui: “Đúng rồi ạ!”
Kỳ Chính Hàn nhìn cô: “Đạo diễn Lộ rất thích cô.”
Giang Liễm nói: “Dạ, ông ấy có nói qua với em.”
Cô ấy còn định nói thêm gì đó, nhưng Kỳ Chính Hàn đã cúi đầu nhìn điện thoại, không có ý định tiếp tục câu chuyện. Anh bước đến dãy ghế cạnh hành lang, tùy tiện ngồi xuống, nhanh chóng lướt danh bạ, gọi một cuộc điện thoại rồi áp máy lên tai.
Người đàn ông lười biếng tựa vào sô pha. Vị trí này khá chật hẹp, không đủ chỗ cho Giang Liễm ngồi, mà anh cũng chẳng có ý mời cô.
Cô đứng lặng một lúc, cảm thấy nếu cứ nhìn chằm chằm vào cuộc gọi của anh thì thật không biết điều, đành phải thức thời quay người rời đi. Nhưng vừa đi được vài bước, cô nghe thấy giọng nói trêu chọc của anh.
“Hóa ra mời tôi đến là để xem em và thằng nhóc kia tình tứ à?”
Ánh mắt Kỳ Chính Hàn xuyên qua đám đông, dừng lại trên người Tô Kiến Thanh.
Tô Kiến Thanh đi ra ngoài nghe máy, sau đó đã thấy được vị công tử kia, người ở hành lang khẽ nâng mí mắt nhìn cô. Hơi thở của anh vẫn mang theo cảm giác xa cách, đầu ngón tay nhàn nhã xoay xoay chiếc bật lửa, giọng điệu bất cần đời, thêm chút bông đùa: “Nữ thần như em, đến đây dễ dàng quá nhỉ?”