Chương 26

Tối hôm ấy, Tô Kiến Thanh ngủ không yên giấc. Trong mơ, một tia sét giáng xuống phá hủy cả rừng anh đào, bị chính suy nghĩ xui rủi của mình làm cho ám ảnh, sáng hôm sau cô phải chạy lên ngọn đồi kia xem xét. May mà tất cả vẫn còn nguyên vẹn.

Vài ngày sau, Tô Kiến Thanh nhận được một cuộc gọi. Khi ấy, cô đang lười biếng ngồi ở nhà, vừa ăn mì gói vừa xem một chương trình ca nhạc thực tế.

Người gọi đến là Lộ Trình An.

Ông ấy nói: “Là cô Kiến Thanh phải không?”

Cô đáp: “Phải, tôi là Tô Kiến Thanh.”

“Bộ phim sẽ khai máy vào tháng sau, mong cô nhất định có mặt. Đây là số WeChat của tôi, phiền cô kết bạn.”

Tô Kiến Thanh nghi hoặc: “Xin hỏi… ý là tôi vẫn còn cơ hội để tham gia sao?”

Lộ Trình An ngạc nhiên, dường như không ngờ cô lại hỏi vậy. Ông nói: “Đúng thế.”

Kiến Thanh lập tức đặt đũa xuống, đứng bật dậy khỏi bàn ăn, hơi kích động hỏi: “Là nữ chính ạ?”

“Nói chính xác hơn thì là nữ phụ, nhưng thời lượng lên hình ngang ngửa nữ chính.”

Cô tò mò: “Sao tôi chưa từng nghe nói về nhân vật này?”

Lộ Trình An nói: “Kịch bản có một số thay đổi.”

Cô lại hỏi: “Nhân vật nữ phụ này mới được thêm vào sao?”

“Không phải, vốn dĩ đã có từ trước, chẳng qua là được thêm nhiều phân cảnh hơn.”

Tô Kiến Thanh vừa đi vòng vòng trong phòng khách, vừa hỏi tiếp: “Vậy… có cảnh nào “nhạy cảm” quá không ạ?”

Lộ Trình An bật cười, nhấn mạnh ba lần: “Tuyệt đối, tuyệt đối, tuyệt đối không có.”

Tô Kiến Thanh cũng bật cười theo.

Trước ngày khai máy, cô đến chùa Thanh Ẩn dâng hương. Trong đại điện khói hương nghi ngút, bên ngoài vang lên tiếng nhạc thiền thanh tịnh. Trong không gian tràn ngập sự bình yên ấy, cô gọi điện báo tin vui cho cha mẹ. Làm xong hết thảy, cô vẫn cảm thấy như có gì đó chưa hoàn thành.

Trên đường về, cô gọi một cuộc điện thoại cho “quý nhân” của mình.

Đối phương bắt máy rất nhanh, có vẻ đang có thời gian rảnh rỗi.

Cô mở lời trước: “Lâu rồi không gặp, Chính Hàn.”

Giọng nói của cô nhẹ nhàng, mang theo đôi chút ngại ngùng. Từ đầu dây bên kia, tiếng quân mạt chược va vào nhau lách cách, không biết anh có nghe rõ lời chào của cô không. Tô Kiến Thanh định cất giọng lớn hơn thì âm thanh khàn nhẹ xen lẫn ý cười của Kỳ Chính Hàn vang lên: “Em đâu có nói là muốn gặp tôi, làm sao tôi dám quấy rầy?”

Chẳng biết anh có thực sự nghiêm túc không, nhưng câu nói ấy khiến cô bật cười.

Cô hỏi: “Lễ khai máy anh có đến không?”

Anh suy nghĩ một chút rồi đáp: “Trừ khi em mời tôi.”

“Tôi mời anh.”

Khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi khiến cô có chút bất an, còn nghi ngờ không biết mình có lỡ lời không. Bên kia, Kỳ Chính Hàn khẽ ho một tiếng, chậm rãi nói ra hai chữ: “Sau đó?”

Yến Thành đón trận tuyết đầu mùa.

Tô Kiến Thanh bước ra khỏi ga tàu điện ngầm, đứng giữa dòng người tấp nập. Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt, những hạt tuyết lả tả rơi xuống, vương lên hàng mi. Một cơn gió lạnh thổi qua khiến Tô Kiến Thanh khẽ rùng mình, nhưng trên môi vẫn giữ một nụ cười nhạt.

Cô đứng giữa trục trung tâm lịch sử của thành phố, nhìn cánh cổng thành cổ màu đỏ sẫm sừng sững trong màn tuyết bay.

Lặng im giây lát, cô mấp máy môi, giọng điệu nhẹ bẫng nhưng rõ ràng: “Tôi rất nhớ anh.”

Anh đáp lại bốn chữ, dứt khoát như đinh đóng cột: “Nhất định có mặt.”

Thì ra đàn ông cũng thích nghe lời ngọt ngào.

Cô khẽ cười: “Cảm ơn anh.”

Anh cũng bật cười: “Chuyện gì cũng cảm ơn vậy.”