Chương 25

Sau đó, cô nhận được một lời mời kết bạn mới. Đối phương thêm cô qua nhóm chat lớp, nội dung yêu cầu chỉ có năm chữ: [Sao chị lại cười vậy?]

Cô chấp nhận, rồi nhắn lại: [Bông hồng vàng của tôi.]

Thịnh Yến: [Không mang theo, để hôm khác nhé.]

Tô Kiến Thanh: [Thôi, tặng cậu đấy.]

Cậu gửi lại một biểu tượng chiến thắng.

Thực là… chẳng khách sáo chút nào!

Tiếng chuông hết tiết vang lên, cả lớp rôm rả trò chuyện. Có điều, dường như trong sân trường đang xảy ra chuyện gì đó. Tô Kiến Thanh nhận ra ánh mắt của mọi người đều bị thu hút về khung cảnh sau tòa nhà giảng đường.

Cô cất điện thoại, không trò chuyện nữa mà chen vào giữa đám đông. Phía sau ngọn đồi nhỏ của trường, máy xúc đang hoạt động. Những cây mơ, cây lê ngày trước bị xe tải chở đi, thay vào đó là hàng chục cây non mới trồng, đang là giữa mùa đông nên không có hoa nở, chỉ thấy những cành cây khẳng khiu trơ trọi.

Số lượng cây trông không nhiều, vậy mà khi cắm xuống đất lại phủ kín cả sườn núi, những nhánh cây khô đan xen, phía xa xa, vài công nhân đang tỉ mỉ vun đất.

Một bạn học thắc mắc: “Đó là giống cây nào vậy?”

Tô Kiến Thanh cũng tò mò lắng nghe.

Một người khác đáp: “Hình như là hoa anh đào.”

Có người kinh ngạc: “Lạ nha, sao nhà trường lại trồng hoa anh đào?”

Lại có người hiểu chuyện hơn, giọng điệu ẩn ý: “Chắc là ông lớn nào đó định dùng chiêu này tán gái.”

Dưới bầu trời lạnh giá, sự sống dường như úa tàn. Nhưng đợi đến mùa xuân, ngọn núi này nhất định sẽ rực rỡ sắc hoa.

Giữa lúc mọi người bàn tán, Tô Kiến Thanh mở điện thoại. Cô vừa nhận được tin nhắn từ Kỳ Chính Hàn:

“Ngày hoa nở, mong em nhớ đến tôi. – Chính Hàn.”

...

Tin đồn lan nhanh như gió.

Buổi tối, Tô Kiến Thanh nhận được tin nhắn chất vấn từ Vương Doanh Kiều: [Anh Nam kể với tớ, Kỳ Chính Hàn vì một cô gái trong trường mà mua cả ngọn đồi sau khu giảng đường. Không phải là cậu đấy chứ?]

Lại thành “anh Nam” nữa rồi.

Tự dưng cô lại phải chạy đến tứ hợp viện một chuyến vì chuyện này, đúng là thừa thãi.

Tô Kiến Thanh nhắn lại: [Làm sao mà tớ biết được.]

Vương Doanh Kiều: [Thực sự là cậu á?]

Không hiểu cô đọc thế nào mà lại hiểu ra ý đó.

Tô Kiến Thanh đang đọc sách, lười để ý đến cô nàng.

Vương Doanh Kiều lại nhắn tới: [Tránh xa cái gã đó ra, đừng có để bị mê hoặc đấy!]

Cô cứ khuyên nhủ mãi, cuối cùng Tô Kiến Thanh chỉ nhạt nhẽo đáp lại một câu: [Tớ biết chừng mực.]

Vương Doanh Kiều không dọn đến nơi ở mà “anh Nam” của cô đã chuẩn bị sẵn, nhưng thỉnh thoảng vẫn quay lại con hẻm nhỏ tồi tàn mà họ cùng thuê trọ. Dù vậy, cô cũng ít xuất hiện hơn trước.

Những ngày cuối tuần rảnh rỗi, Tô Kiến Thanh một mình đi xem kịch ở Cổ Lâu Tây, hoặc ghé khu triển lãm dạo quanh các buổi trưng bày. Cuộc sống không có gì khác biệt, vẫn lặng lẽ và cô độc như trước. Một kẻ có chút văn nghệ nhưng chẳng mấy danh phận như cô, ở giữa Bắc Kinh rộng lớn này chẳng thể nào sống một cuộc đời phồn hoa. Những xa hoa rực rỡ ấy vốn không thuộc về cô.

Nhưng cô lại rất thích sự bình lặng ấy.

Chỉ là hôm đó, khi đứng trước một bức tường graffiti, một cặp đôi trẻ nhờ cô chụp ảnh. Khoảnh khắc ấy, cô bỗng có chút sững sờ, bất giác nhớ đến Kỳ Chính Hàn – một nỗi nhớ bất chợt, có chút chua xót, giống như khi người ta bỗng dưng cảm thấy cần một ai đó bên cạnh.

Nhưng cảm xúc đó chỉ thoáng qua trong chớp mắt. Ngay sau đó, cô lại nghĩ, tay công tử phong lưu kia có khi đang bận rộn vui vầy ở đâu đó rồi. Thế là, chút vấn vương vừa dâng lên cũng tắt ngấm.

Không lâu sau, cô nhìn thấy trong vòng bạn bè tin tức Giang Liễm được chọn làm nữ chính của “Phong Nguyệt”. Tin vui lan khắp cả trường.