Chương 24

Tô Kiến Thanh vội vã cúp máy, thậm chí còn chưa kịp nói lời tạm biệt.

Nhịp tim cô bỗng rối loạn, không biết vì bị giáo viên mắng, hay vì câu nói kia của Kỳ Chính Hàn.

Cô đặt điện thoại xuống, tiếp tục phần khởi động của mình. Nhưng đúng lúc cô quỳ gối chạm đất, cánh cửa lớp học lại bất ngờ mở ra, khiến tư thế của cô trở nên vô cùng lúng túng.

Bước vào là một thiếu niên chừng mười bảy, mười tám tuổi.

Người đó đi vào, thấy Tô Kiến Thanh quỳ trên sàn thì cũng ngạc nhiên không kém. Sau đó, cậu quỳ một chân xuống trước mặt cô, nắm lấy cổ tay Kiến Thanh đỡ dậy, cười đến mí mắt cong cong: “Lần đầu gặp mặt, đàn chị không cần hành lễ lớn như vậy đâu.”

Cậu vừa dứt lời, cả lớp lập tức bật cười.

Người này là Thịnh Yến, một diễn viên trẻ đang có chút danh tiếng, được giáo viên mời đến để tham gia vở kịch tốt nghiệp của khóa này với tư cách khách mời đặc biệt.

Thịnh Yến bắt đầu đóng phim từ thời trung học, có thiên phú trong diễn xuất, ngoại hình cũng nổi trội, hiện tại đang là thần tượng nhỏ chạm tay là bỏng.

Nhưng thần tượng này lại tỏ ra vô cùng thân thiện. Khi đến lớp, cậu ấy chỉ mặc một bộ đồ thể thao giản dị, mái tóc nghịch ngợm cũng chẳng được chăm chút kỹ càng, trên đỉnh đầu còn có hai lọn tóc lơ thơ vểnh lên, như thể vừa mới bò dậy từ trên giường, vẻ uể oải ấy khiến cậu trông trẻ con hơn hẳn so với hình tượng thường thấy trên TV.

Ngôi sao ở lớp học luôn là tâm điểm được săn đón. Từ khi Thịnh Yến xuất hiện, bầu không khí trong lớp cũng sôi nổi hẳn lên.

Tuy nhiên, Tô Kiến Thanh không tham gia vào sự náo nhiệt đó. Cô chỉ lặng lẽ đứng một bên, đôi khi lắng nghe vài câu chuyện phiếm. Cô rất ngưỡng mộ những nhân vật nổi tiếng như vậy, nhưng sự ngưỡng mộ đó chỉ dừng lại ở khoảng cách xa.

Trong lúc cả lớp đang vây quanh giáo viên để nghe giảng về diễn xuất, Tô Kiến Thanh đứng ở hàng đầu. Đột nhiên, cô cảm giác có ai đó chạm nhẹ vào eo mình.

Cô quay đầu lại, một cô bạn cùng lớp ghé sát bên tai cô, khẽ nói: “Người đó bảo, bông hồng vàng của cậu rơi rồi.”

Tô Kiến Thanh chưa kịp hiểu gì, cơ mà khi nghe thấy đám nữ sinh phía sau rì rầm cười đầy ẩn ý, cô lập tức nhận ra vấn đề.

Cô đưa tay chạm vào tóc sau tai. Chiếc dây buộc tóc vốn dùng để cột lại không biết đã tuột ra từ lúc nào. Vì quá tập trung vào bài giảng, cô thậm chí chẳng hay biết tóc mình đã xõa xuống.

Mà trên dây buộc tóc ấy, quả thực có một bông hoa nhỏ màu vàng.

Tô Kiến Thanh quay đầu nhìn về phía sau.

Quả nhiên, Thịnh Yến cũng đang nhìn cô. Ban đầu, trên mặt cậu chỉ là một nụ cười nhẹ, đến khi ánh mắt họ chạm nhau, khóe môi cậu bỗng nhếch lên để lộ hàm răng trắng sáng cùng hai lúm đồng tiền duyên dáng.

Là cậu ấy nhờ người chuyển lời từng chút một, băng qua hơn chục người ngồi giữa, thì thầm ám hiệu vào tai cô.

Sau đó, chàng trai giơ tay lên, trong lòng bàn tay chính là “bông hồng vàng” mà cô đánh rơi.

Buổi học hôm đó kết thúc, Tô Kiến Thanh cũng quên luôn chuyện này, mà Thịnh Yến cũng không chủ động trả lại dây buộc tóc cho cô.

Lần gặp lại diễn ra trong lớp lý thuyết điện ảnh. Giáo viên đang giảng về một bộ phim nghệ thuật, nội dung có phần nặng nề. Khi đến cảnh một người phụ nữ ăn tóc, từ hàng ghế sau vang lên giọng nam sinh: “Trời ơi, em sắp nôn rồi!”

Cô quay đầu, thấy Thịnh Yến đang đỡ gọng kính, vẻ mặt khốn khổ. Không nhịn được, cô bật cười.

Qua kẽ tay, chàng trai bắt trọn nụ cười ấy, lập tức ngẩng đầu nhìn cô.

Tô Kiến Thanh có chút ngượng ngùng, bèn quay mặt đi.