Tô Kiến Thanh khâm phục trí nhớ của anh, bèn nói: “Anh nên làʍ t̠ìиɦ báo đi.”
“Không được đâu, tôi không thông minh đến vậy.” Anh lười nhác cười, lời nói hời hợt. “Chỉ là con người khi vấp ngã thì sẽ khôn ra. Bây giờ tôi đã hiểu, nếu nắm quyền chủ động trong tay, ít nhất sẽ không phải chờ điện thoại trong thấp thỏm.”
Tô Kiến Thanh nhận ra anh đang ám chỉ chuyện cô không chủ động gọi cho anh, nhưng cô lại không nhìn ra liệu Kỳ Chính Hàn thực sự đã thấp thỏm, hay chỉ đang nói đùa.
Cô nói “hẹn gặp lại”, vừa định xuống xe thì Kỳ Chính Hàn cất giọng, “khoan đã.” Rồi anh nắm lấy tay cô. Nhiệt độ trên tay anh rất thấp, những ngón tay lạnh buốt đan vào giữa kẽ tay cô, nắm chặt.
Tô Kiến Thanh sững lại.
Anh không siết quá mạnh, lực đạo vừa đủ để cô có thể dễ dàng rút tay về, nhưng cô lại không làm vậy. Chưa bao giờ tim cô đập nhanh đến thế, ánh mắt cứ thế dán vào bàn tay hai người đang đan vào nhau.
“Em gầy quá rồi, tiểu thư.” Kỳ Chính Hàn cười rất nhạt, rũ mắt nhìn xuống bàn tay cô.
Đúng là cô quá gầy, xương ngón tay lộ rõ, những đốt tay nhỏ bé như thể chỉ cần hơi dùng lực là có thể bóp nát. Chỉ trong khoảng mười giây ngắn ngủi, cô đột nhiên như biến thành người câm, một chữ cũng không thể thốt ra.
Anh nhẹ nhàng bông đùa, còn cô lại quên mất phải né tránh sự bông đùa đó.
Kỳ Chính Hàn là người chủ động buông tay trước, không hề luyến tiếc chút hơi ấm trong lòng bàn tay cô. Cứ như thể cái nắm tay đó chỉ đơn thuần là để đo lường độ mỏng manh của cô vậy.
Đây cũng là một phần của quá trình chọn vai sao? Tô Kiến Thanh nhìn vào đôi mắt không chút ánh sáng của anh.
Kỳ Chính Hàn thong thả đặt tay trở lại trên đầu gối, ngón tay khẽ nhấc lên: “Đi đi.”
Cô xuống xe, bước chậm lên lầu. Khi đến trước cửa nhà Vương Doanh Kiều, Tô Kiến Thanh bỗng nhiên dừng bước.
Cô nghĩ, có lẽ hôm nay Vương Doanh Kiều sẽ không về, sang ngày mai cũng khó nói trước.
Hình ảnh gương mặt đẫm nước mắt lúc chia tay của Vương Doanh Kiều chợt hiện lên trong tâm trí Tô Kiến Thanh. Cô bỗng quay đầu, nhìn qua cửa sổ hành lang xuống phía dưới. Kỳ Chính Hàn vẫn đứng ngoài xe, mắt dõi theo cô lên nhà.
…
Khoảng thời gian sau, Tô Kiến Thanh đợi rất lâu nhưng Kỳ Chính Hàn vẫn chưa lần nào gọi tới. Tô Kiến Thanh tự hỏi, có khi nào anh nhớ nhầm số của cô không? Trong thâm tâm cô đang giúp anh tìm một cái cớ phù hợp.
Tiếp đó lại suy đoán, chẳng lẽ anh cố ý chơi xấu cô? Vì trước đó cô đã không chủ động gọi cho anh?
Cô nghĩ đến rất nhiều khả năng, kết quả là phải bật cười vì bản thân đang vắt óc vắt phổi mò đoán mãi về một gã đàn ông.
Cuộc gọi đầu tiên của Kỳ Chính Hàn đến sau bốn ngày. Khi đó, Tô Kiến Thanh đang tập luyện cho vở kịch tốt nghiệp. Trong phần khởi động, giáo viên yêu cầu họ để từng bộ phận trên cơ thể chạm sát mặt đất.
Tô Kiến Thanh nằm sấp trên sàn, cằm chạm đất, nhấc điện thoại nghe cuộc gọi từ anh. Dù đã thuộc lòng số của anh, cô vẫn giả vờ hỏi: “Ai vậy?”
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói khàn nhẹ quen thuộc: “Xin chào, Kiến Thanh, tôi là Kỳ Chính Hàn.”
Cô xoay người, nằm thẳng ra sàn, thả lỏng nhìn lên trần nhà: “Bây giờ anh rảnh chứ?”
Anh nói: “Tạm thời thì chưa.” Hình như có tiếng cười khẽ, xen lẫn chút bất lực.
Tô Kiến Thanh không hiểu.
Kỳ Chính Hàn lại nói: “Tôi hơi nhớ em.”
Anh vừa dứt lời, giáo viên đã phát hiện Tô Kiến Thanh đang lơ đãng nghe điện thoại, lập tức quát lớn: “Sao lại có học sinh dám gọi điện trong giờ học như vậy hả!”