Anh quan sát cô đầy hứng thú, không rõ đã nhìn bao lâu, chờ đến khi cô hoàn toàn tỉnh táo, anh mới lên tiếng: “Nước miếng chảy xuống đất rồi kìa.”
Tô Kiến Thanh thực sự giơ tay lên kiểm tra, nhưng khóe môi hoàn toàn khô ráo, cô lập tức nhận ra mình bị trêu chọc.
Kỳ Chính Hàn cong môi cười, nâng ly rượu vang đỏ nhấp một ngụm. Dưới ánh đèn ấm áp, dáng vẻ của anh trở nên mơ hồ, khuôn mặt ấy tinh xảo đến cực hạn, vừa lịch lãm phong độ, lại vừa mang theo chút bất cần. Khoảnh khắc vừa tỉnh ngủ, Tô Kiến Thanh suýt nữa thất thần vì anh.
“Anh vừa ra ngoài hút thuốc sao?” Tô Kiến Thanh có khứu giác nhạy bén, dù trên người anh chỉ vương lại một chút mùi thuốc lá nhàn nhạt, cô vẫn nhận ra ngay.
Kỳ Chính Hàn khẽ nhướng mày: “Mũi em thính thật.”
Cô nói: “Thật ra anh cứ nói thẳng với tôi, tôi không để ý đến vậy.”
“Là tôi tương đối để ý, ngày làm một việc thiện, không để con gái hít khói thuốc.” Anh nói, như thể vừa mới lĩnh hội được một đạo lý rồi áp dụng ngay.
Tô Kiến Thanh bỗng suy nghĩ, nếu đàn ông trên đời này đều tinh tế được như anh thì tốt biết mấy.
Bữa ăn này thực sự đơn giản, cả hai không gọi quá nhiều món, có điều Kỳ Chính Hàn lại đối đãi nghiêm túc, ngay cả điện thoại cũng tắt hẳn. Tô Kiến Thanh phát hiện ra điều đó, bèn hỏi sao anh phải làm thế? Anh giải thích, giọng điệu như oán trách: “Tôi sợ có vài khách hàng không biết điều.”
Một số hành động của anh tinh tế đến mức đáng sợ, Tô Kiến Thanh luôn cho rằng mình đã đủ kín đáo và khéo léo, nhưng so với anh, cô vẫn còn kém xa.
Tô Kiến Thanh chủ động hỏi anh: “Vai diễn đó… tôi còn cơ hội không?”
Kỳ Chính Hàn nói: “Em có thể xin đạo diễn cho mình thêm một cơ hội.”
Anh cố ý! Tô Kiến Thanh thầm mắng trong lòng.
Nhưng ngoài mặt cô lại nghe lời: “Được.”
Thấy cô im lặng, anh liếc nhìn một cái, khóe môi cong lên, hài hước buông lời: “Cơ mà, lấy lòng tôi sẽ dễ hơn việc dốc sức diễn xuất ở đó rất nhiều.”
Khi nói những lời này trên mặt anh mang theo ý cười trêu chọc.
Những câu nói ấy như một đòn giáng thẳng vào Tô Kiến Thanh, người đàn ông này không có ý định để cô được yên, thật lãng phí sự tán thưởng trong lòng cô dành cho anh ban nãy. Cô lập tức phản pháo: “Xin lỗi giám đốc Kỳ, tôi khá chậm hiểu, không biết thế nào là lấy lòng.”
“Vậy để tôi dạy em, trước tiên đổi cách xưng hô đã, gọi tôi là Chính Hàn.”
Tô Kiến Thanh hơi ngạc nhiên, trên mặt hiện lên vài phần do dự và bối rối.
Anh hơn cô bảy tám tuổi, địa vị xã hội cách biệt rất nhiều, theo lẽ thường, cô không nên gọi tên anh thân mật như vậy.
Thấy cô rơi vào thế khó xử, Kỳ Chính Hàn không những không định buông tha mà còn thúc giục: “Thử xem?”
Trong mắt anh dường như còn có một tia mong đợi.
Tô Kiến Thanh hơi ngượng ngùng, cuối cùng lại như bị ma xui quỷ khiến mà thuận theo, giọng cô mềm mại và nhẹ nhàng như một chiếc lông vũ rơi xuống đất: “Chính Hàn.”
Anh nở nụ cười rồi gật đầu hài lòng: “Nghe dễ chịu hơn nhiều.”
Tô Kiến Thanh cúi đầu, cầm nĩa cắt một miếng bánh kem Basque trên bàn.
Trong nhà hàng cao cấp, tiếng nhạc du dương rơi vào tai cô như dòng suối chảy nhẹ. Tô Kiến Thanh đưa nĩa bơ lên môi, đột nhiên cảm thấy hồi hộp lạ thường, ngay cả dũng khí ngẩng đầu nhìn anh một cái cũng không có.
Tô Kiến Thanh cảm giác mặt mình nóng bừng, người trong lòng đang nhìn cô, họ ngồi chung một bàn, trong bầu không khí yên tĩnh, dưới ánh đèn đêm dịu dàng và hài hòa.
Tô Kiến Thanh nuốt xuống miếng bánh ngọt, tâm trí xáo động.