Chương 20

Bị anh nhìn chằm chằm, Tô Kiến Thanh bèn nghiêng đầu hướng mắt ra cửa sổ, không đáp lời.

Anh nhìn vào vành tai tái nhợt của cô, hỏi: “Có phải tôi đã làm gì khiến em giận không?”

Giọng cô nhạt thếch: “Không có.”

“Nói thật đi.” Kỳ Chính Hàn không rời mắt khỏi cô.

Giọng anh vừa ôn hòa vừa kiên nhẫn khiến Tô Kiến Thanh lúc này trông chẳng khác nào một cô bạn gái đang vô cớ giận dỗi.

Cuối cùng, cô cũng chịu mở lời: “Lúc trước, bạn tôi nói trong buổi thử vai chỉ có một nữ đạo diễn. Tôi không ngờ lại có cả anh.”

“Cho nên, sự xuất hiện của tôi ở đó chính là sai lầm?”

Tô Kiến Thanh nói thẳng không chút kiêng dè: “Anh là người làm ăn, hiểu gì về điện ảnh chứ? Tôi thấy anh chẳng qua là hứng thú với việc nhìn mấy cô gái trẻ cởi đồ.”

Kỳ Chính Hàn bật cười. “Trong mắt em, tôi tệ hại đến vậy sao?”

Tô Kiến Thanh tự suy xét bản thân, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Một lúc sau, cô thành khẩn nói: “Xin lỗi, là tôi có vấn đề, không nên trút giận lên anh.”

Đúng lúc này xe đến ngã tư, Kỳ Chính Hàn không đáp lại lời cô mà chỉ nhẹ nhàng hỏi: “Rẽ hướng nào?”

“Bên trái, cảm ơn.” Bên trái là đường về nhà cô. Bầu không khí trong xe lúc này thật ngột ngạt, Tô Kiến Thanh nói. “Anh thả tôi xuống ngay ngã tư phía trước là được.”

Nhưng Kỳ Chính Hàn hoàn toàn làm ngơ lời cô. Anh ra lệnh cho tài xế đi theo một con đường khác, cố ý làm trái ý cô.

Tô Kiến Thanh hỏi: “Anh định đưa tôi đi đâu?”

Kỳ Chính Hàn thong thả trả lời: “Giờ này đã muộn rồi, nếu không mời em ăn tối chẳng phải sẽ rất thất lễ?”

Cô hơi ngạc nhiên, ngước mắt nhìn anh: “Tôi nghĩ cách tôn trọng tôi nhất bây giờ là dừng xe và thả tôi xuống.”

Anh hỏi ngược lại: “Nhìn tôi có giống người tốt không?”

Câu trả lời quá rõ ràng: “Một chút cũng không.”

“Lên nhầm thuyền giặc, còn chạy thế nào nữa?” Anh lộ ra vẻ mặt ngang ngược nhưng đầy lẽ dĩ nhiên. “Coi như cùng tôi ăn một bữa vậy.”

Tô Kiến Thanh nói: “Anh có thể tìm người khác. Tôi…”

Kỳ Chính Hàn chặn ngang câu nói của cô, giọng điệu biếng nhác lại mang theo thứ áp lực khó chối từ: “Nhưng hôm nay, tôi chỉ muốn em.”

Khi anh nói, người hơi nghiêng về phía trước, dường như đang ép cô vào góc. Tô Kiến Thanh nhìn vào đôi mắt thâm trầm, điềm tĩnh của anh, chợt nhận ra mình thực sự đã lên nhầm thuyền giặc. Anh đã nói đến nước này, nếu còn tiếp tục từ chối cô sẽ trở thành kẻ không biết điều. Người đàn ông trước mặt suy cho cùng cũng chỉ là ông chủ Kỳ – một nhà đầu tư về phim ảnh mà thôi.

Vì thế, cô gật đầu.

Bọn họ đến một nhà hàng kiểu Pháp.

Ngài Kỳ đi trước, Kiến Thanh bước theo sau. Nhân viên nhà hàng lập tức vây quanh, cung kính gọi anh: “Giám đốc Kỳ.”

Kỳ Chính Hàn không đáp lại, nhưng có một khoảnh khắc, ánh mắt dư thừa rơi trên người Tô Kiến Thanh. Cô bước nhanh hơn, muốn ẩn mình sau dáng người cao lớn của anh. Kỳ Chính Hàn phát hiện ra sự co quắp của cô. Anh khẽ chậm lại, cho đến khi đứng hơi nghiêng phía sau Kiến Thanh.

Từ đó, không còn ai dám nhìn cô bằng ánh mắt dò xét nữa.

Một nhân viên phục vụ tiến lên, định giúp cô cởϊ áσ khoác, Kỳ Chính Hàn khẽ nâng tay, giọng trầm xuống: “Không cần làm vậy, cô ấy không quen với người lạ.”

Tô Kiến Thanh thầm cảm kích sự tinh tế của anh.

Sau đó, cả hai được đưa vào một căn phòng yên tĩnh.

Khoảng thời gian chờ đợi kéo dài, Kỳ Chính Hàn ra ngoài một lát. Khi trở về, anh phát hiện Tô Kiến Thanh đã ngủ say trên sô pha tự bao giờ.

Những ngày qua, cô thức khuya dậy sớm chỉ để chuẩn bị cho buổi thử vai hôm nay. Cô liên tục suy nghĩ về phân đoạn vũ đạo, về cách hòa mình vào tâm lý nhân vật. Sự thiếu ngủ kéo dài khiến cô mệt đến mức chỉ ngồi thôi cũng có thể ngủ gục.

Mơ màng tỉnh lại, cô thấy Kỳ Chính Hàn ngồi đối diện.