Chương 19

Có lẽ vì gương mặt cô trông quá hiền lành và trầm lặng, hoặc cũng có thể vì muốn cô thả lỏng, nữ phó đạo diễn bèn trêu: “Em gái nhỏ, em biết hút thuốc không?”

Tô Kiến Thanh chưa từng hút, song cô chỉ nói: “Chuyện gì cũng có lần đầu tiên. Để em thử xem.”

Cô cúi đầu châm thuốc, ngọn lửa chập chờn lay động. Cô hoảng hốt thấy một bóng người không gần không xa. Ở hàng ghế phía sau sân khấu, anh vẫn luôn đứng đó, do không gian quá tối cô mới không thể phát hiện ra anh. Động tác châm thuốc của Tô Kiến Thanh thoáng dừng lại. Cô hướng cái nhìn của mình về phía Kỳ Chính Hàn.

Kỳ Chính Hàn lười nhác tựa vào ghế, ánh mắt nhàn nhạt dừng trên người cô, anh cùng nhóm đạo diễn đang chờ đợi bước tiếp theo của cô.

Giống như một gã thợ săn đang âm thầm ẩn mình trong bóng tối, lặng lẽ quan sát con mồi mà không để lộ sơ hở.

Máy quay đĩa cũ đang phát một bài hát Quảng Đông du dương.

“Men say tình ái dễ dàng cuốn trôi, chỉ e đêm xuân này hoang phí uổng công.”

Khói thuốc vừa rít vào khiến cô sặc đến choáng váng, cảnh trên sân khấu làm cô nhất thời chẳng phân biệt nổi hôm nay là ngày nào.

Tô Kiến Thanh đột ngột ho mạnh, dây thần kinh nào đó trong cô dường như bị đánh loạn, cô bỗng buông rơi điếu thuốc trong tay và lập tức quay người đi lấy lại áo khoác.

Cô cuống đến mức cài cúc áo cũng vụng về. Khoác áo xong, cô cúi đầu nói: “Thật xin lỗi.”

Tô Kiến Thanh lao ra ngoài đúng lúc mặt trời khuất dần về tây, gió lạnh đầu đông ùa tới, bao trùm cô trong cơn giá buốt.

Cô siết chặt áo khoác, ném hết những căng thẳng và bất an lại phía sau. Không một chút hối hận, ngược lại cảm thấy sảng khoái như vừa tránh được một kiếp nạn.

Giờ cao điểm buổi chiều, xe cộ qua lại đông đúc, những người trên đường không ai biết được vừa rồi cô gái nhỏ bé ấy đã trải qua điều gì. Thành phố này vẫn vậy, mãi mãi vội vã, cuốn trôi mọi thứ trong nhịp sống gấp gáp.

Tô Kiến Thanh thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi bước đi trên phố.

Mới đi được bốn năm phút, cô chợt nhận ra một chiếc xe hơi màu đen đột nhiên giảm tốc trước mặt mình.

“Cô Tô, mời cô lên xe.”

Cô nhìn thoáng qua tài xế.

Là một người đàn ông xa lạ.

Chiếc xe của Kỳ Chính Hàn chạy song song trên tuyến đường chính, theo sát cô. Thấy Tô Kiến Thanh không có phản ứng, xe cũng không vội vã, chỉ lặng lẽ trườn theo từng nhịp bước chân cô, mặc kệ đằng sau tiếng còi xe thúc giục đến điên cuồng.

“Cô Tô, phiền cô lên xe.” Tài xế lại lặp lại một lần nữa.

Tiếng bấm còi phía sau càng lúc càng inh ỏi, Tô Kiến Thanh vẫn bỏ ngoài tai, chỉ kéo khăn quàng cổ lên tiếp tục bước đi.

“Cô Tô, ngài Kỳ hỏi: Chúng ta có thể đổi sang nơi khác nói chuyện không? Đứng ở đây cản trở, nhìn rất thiếu ý thức.”

Lập tức, những tài xế phía sau bị Kỳ Chính Hàn chắn đường vươn đầu ra chửi ầm lên. Tô Kiến Thanh cảm thấy có một nửa lời chửi đó là nhắm thẳng vào mình. Cô là người rất sĩ diện, mà người đàn ông kia thì rõ ràng chẳng màng đến việc bị mắng. Cuối cùng, không còn cách nào khác, cô đành phải kéo cửa xe bước vào. Nhưng trên mặt cô vẫn hiện rõ vẻ cao ngạo, không muốn nói chuyện với anh.

Kỳ Chính Hàn khẽ cười, nét mặt ôn hòa, giọng nói lười nhác cất lên.

“Em chịu bán cho tôi một chút thể diện thế này, tôi đã phải cảm ơn trời đất rồi.”

Kỳ Chính Hàn ngồi bên cạnh Tô Kiến Thanh, vắt chéo đôi chân dài. Lúc này, trên người anh chỉ mặc một chiếc sơ mi đen, hai chiếc cúc trên cùng tùy tiện cởi bỏ, cổ tay áo cuộn lên một đoạn, nhưng vô cùng gọn gàng, tinh tế. Anh không đeo đồng hồ hay bất kỳ món trang sức nào mà chỉ để lộ cổ tay gầy trắng với xương cốt rõ ràng.

Kỳ Chính Hàn quan sát Tô Kiến Thanh. Sau khi hoảng hốt bỏ chạy, bộ quần áo xộc xệch ban nãy đã được cô chỉnh lại ngay ngắn. Lúc này, cô mặc dày cộm, nửa khuôn mặt vùi vào lớp khăn áo.

Đôi mắt cụp xuống, hiền hòa như một chiếc lá xanh mảnh, dáng vẻ có phần rụt rè song lại toát lên một nét cứng cỏi ngoan cường.