Chương 8: Làm nũng

Nhưng nó thật sự đói rồi.

Không có tiền, không có điện thoại, cũng chẳng ai nấu cơm cho ăn, một cậu thiếu gia từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu uất ức như thế, cuối cùng chỉ có thể chạy đến làm phiền ba mẹ.

“Thân ái Giang tiên sinh, thân ái mẹ yêu dấu ơi! Hai người thức chưa đó?” Chu Tiểu Trì cố tình nhấn giọng, hai tay chụm thành loa úp lên cửa, rồi áp sát tai vào lắng nghe. Khi vừa nghe thấy bên trong có tiếng động, nó liền chỉnh lại tư thế, khuôn mặt vừa ngẩng lên định nũng nịu: “Mẹ ơi!”

Ai ngờ mở cửa lại là ba cậu, gương mặt đen sì cúi xuống nhìn, lạnh nhạt hỏi: “Sáng sớm đứng ở cửa ầm ĩ cái gì vậy?”

“?”

Chu Tiểu Trì lập tức xụ mặt xuống: “Lão Chu, sao lại là ba vậy?”

Chu Dực không buông tha cậu: “Tiểu Chu, con đang nói chuyện với ba kiểu gì đấy hả?”

“Ai bảo ba ra mở cửa.”

Chu Tiểu Trì lườm anh, liếc vào trong nhà.

“Mẹ con đâu?”

Giang Đàn Tâm thì không để tâm đến cuộc “đấu võ mồm” giữa hai cha con.

Lúc này Chu Dực đóng cửa lại, Chu Tiểu Trì chỉ kịp thấy cậu cất thứ gì đó vào tủ quần áo.

Chu Dực không thèm đoái hoài tới nó, đi thẳng về phía bếp.

Chu Tiểu Trì chần chừ một chút, đảo mắt nhìn quanh, thấy mẹ vẫn chưa ra, liền lon ton đi theo ba vào bếp.

Căn hộ này thiết kế kiểu bếp mở, Chu Tiểu Trì vừa ngồi lên ghế cao chuẩn bị gõ chén chờ cơm, thì nghe ba ho nhẹ một tiếng: “Tiểu Chu, ba có chuyện muốn hỏi con.”

“?”

Chu Tiểu Trì nghi ngờ liếc nhìn anh, hai mắt đảo tròn rồi cười hì hì: “Trừ phi ba cho con tiền, không thì con chẳng nói gì đâu.”

“……”

Chu Dực móc ví, rút ra một tấm thẻ đưa cho nó: “Mật khẩu là sinh nhật của mẹ con.”

Chu Tiểu Trì sung sướиɠ nhận lấy: “Hỏi đi hỏi đi, con nói liền!”

Chu Dực hỏi: “Lúc con trở về, mẹ con vẫn còn đang nhảy đúng không?”

“Dĩ nhiên là còn!”

Chu Tiểu Trì tự hào đáp: “Mẹ con là trụ cột trong nghề, còn nổi hơn mấy ngôi sao trong nước! Đoàn múa mẹ sáng lập là đẳng cấp quốc tế đó! Rất nhiều người xếp hàng dài chỉ mong được vào đó!”

Rõ ràng nó rất ngưỡng mộ mẹ mình. Nhắc đến sự nghiệp của cậu, nó thao thao bất tuyệt, giọng nói đầy kiêu hãnh, gương mặt đỏ ửng vì phấn khích, đôi mắt sáng rực lên, ánh nhìn ngập tràn ngưỡng mộ mà chính nó cũng không nhận ra.

Chu Dực nhìn bộ dạng con trai, sống lưng cứng ngắc bất giác thả lỏng, giữa những lời ba hoa của con, anh khẽ bật cười.

Quay đầu lại, thấy Giang Đàn Tâm đang tựa vào tường nhìn hai cha con, khi ánh mắt họ chạm nhau, cậu khẽ cong khóe môi mỉm cười.

Chỉ trong khoảnh khắc ấy, đã không cần nói thêm gì nữa.

“Tiểu Trì.”

Giang Đàn Tâm cắt ngang lời con đang thao thao bất tuyệt: “Tối qua ngủ có ngon không?”

Chu Tiểu Trì vừa nghe thấy giọng mẹ liền ngừng bặt, quay đầu lại: “Mẹ!”

Nó phấn khích nhào tới ôm Giang Đàn Tâm, dụi đầu vào ngực mẹ không ngừng cọ cọ, hít lấy mùi hương quen thuộc trên người cậu, nở nụ cười ngốc nghếch: “Hắc hắc!”

Giang Đàn Tâm nhẹ nhàng xoa mái tóc bông xù của cậu. Mái tóc dài chạm vai được chăm chút rất đẹp.

Chu Dực liếc hai người một cái, lại liếc thêm cái nữa, tặc lưỡi một tiếng nhưng không nói gì.

Giang Đàn Tâm cúi đầu ghé vào tai Chu Tiểu Trì nói vài câu, nó nheo mắt nhìn Chu Dực, mặt không tình nguyện rời khỏi lòng mẹ, chạy về phòng.

“Sao vậy?”

Chu Dực hỏi.

“Em bảo nó về phòng lấy cái iPad em để đó lâu rồi chưa bóc tem.”

Giang Đàn Tâm vòng qua bếp, quàng tay qua cổ anh, hạ giọng nói: “Lo em vì con mà từ bỏ múa sao?”