Chương 7: Ba mẹ ơi con đói

Anh kéo cậu lại, một tay ôm lấy eo, tay còn lại sờ đến chiếc đuôi mèo phía sau.

Tai mèo và đuôi mèo đều là loại chạy bằng điện, có thể cử động, mềm mại như thật, khiến người ta có cảm giác như chúng thật sự mọc ra từ cơ thể Giang Đàn Tâm. Theo tâm trạng chủ nhân chưa được thỏa mãn, chúng khẽ khàng đung đưa.

Mềm xù, đầy tay là cảm giác muốn nắm chặt không buông.

Chu Dực nâng cằm cậu, kiểm tra.

Miệng cậu hé mở, bên trong là lớp nước bọt trong suốt lấp lánh đan xen giữa hai hàm răng trắng.

“Tiểu miêu dám nói dối...”

Chu Dực khẽ thì thầm bên tai cậu.

Giang Đàn Tâm nhìn anh, mái tóc đen buông trượt từ vai xuống, môi vừa định nghiêng đến hôn thì đột nhiên ngoài cửa vang lên tiếng “Loảng xoảng loảng xoảng loảng xoảng”.

“Mẹ.”

Thịch thịch thịch.

Hai người trên giường lập tức đông cứng lại trong tư thế thân mật.

Ngoài cửa, Chu Tiểu Trì vừa đập cửa vừa gào lên:

“Ba mẹ ơi, hai người dậy chưa? Con đói bụng quá rồi!”

“Con đói quá, đói lắm luôn, đói đến muốn chết đói mất! Hai người cứ ôm ấp nhau mà không để ý đến bé cưng tội nghiệp này sao.”

“Mẹ? Tỉnh chưa mẹ? Mẹ mẹ mẹ mẹ mẹ?”

Tiếng gọi “mẹ” vang dội đến mức dư âm còn văng vẳng trong tai.

“...”

Giang Đàn Tâm và Chu Dực nhìn nhau, đuôi mắt Chu Dực khẽ co giật, anh đỡ trán rủa khẽ: “Khỉ thật. Lại đến nữa rồi.”

Tối qua cũng từng bị quấy phá, để lại cho người cha này không ít ám ảnh tâm lý.

Giang Đàn Tâm cười đến run cả vai, hai tay ôm lấy mặt Chu Dực, hôn từ trán đến môi như muốn xoa dịu, nhưng bị cắt ngang giữa chừng nên chẳng còn tâm trạng tiếp tục. Cậu từ trên người anh trèo xuống: “Anh ngủ thêm một chút nhé? Em dẫn thằng bé ra ngoài ăn.”

“Không cần.”

Chu Dực nghiến răng, gằn từng chữ: “Bị cái của nợ nhỏ này quấy nhiễu thì ngủ làm sao nổi.”

Từ lúc ra đời, Chu Tiểu Trì đã là đứa trẻ sinh ra ngậm thìa vàng.

Mẹ của nó – Giang Đàn Tâm – xuất thân từ gia tộc Giang thị danh giá, là nghệ sĩ múa tầm cỡ thế giới, danh tiếng lừng lẫy cả trong lẫn ngoài nước, từng nhận vô số giải thưởng lớn đủ chất đầy cả căn phòng. Trong lĩnh vực chuyên môn, thành tựu của cậu cao đến mức không ai trong thế hệ cùng thời có thể sánh bằng.

Còn cha nó – Chu Dực – là Chủ tịch đương nhiệm của Tập đoàn Chu thị, đã lèo lái công ty vượt qua giai đoạn sóng gió, giành được hàng loạt giải thưởng cấp quốc gia và ngành nghề, là nhân vật xuất sắc hàng đầu trong giới doanh nhân cùng thời.

Chu Tiểu Trì, là con trai duy nhất của cả hai, là bảo bối ngọc ngà của cả nhà họ Chu và nhà họ Giang. Ngay cả người cậu thường tỏ ra không công bằng của nó cũng vô cùng cưng chiều nó.

Từ nhỏ nó đã được mọi người nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, muốn sao được sao, muốn trăng có trăng, chưa từng chịu thiệt thòi hay khổ sở. Tuy có chút kiêu ngạo, nhưng lại rất đáng yêu.

Tới năm mười lăm tuổi, chưa từng thấy ba mẹ mình thân mật bao giờ, đến cả hôn môi cũng rất hiếm khi bắt gặp.

Nhiều nhất cũng chỉ là những cái hôn nhẹ lên trán, lên má, hoặc lên mu bàn tay mà thôi.

Ba mẹ luôn nói với nó: chỉ cần có ba mẹ, nơi nào cũng là nhà. Nhưng không ai từng kể cho nó nghe chuyện “lén lút bên trong” của ba mẹ là như thế nào.

Vì thế, khi xuyên về quá khứ và bất ngờ nhìn thấy ba mẹ tuổi trẻ đang thân mật, nó đã bị dọa cho suýt ngất. Mỗi lần nhớ lại là xấu hổ muốn độn thổ ngay lập tức.

Nhưng... nó không thể không gõ cửa vào đúng lúc như thế này.