“Xét nghiệm ADN chỉ mất sáu tiếng là có kết quả.” Chu Dực liếc nhìn Chu Tiểu Trì, người hoàn toàn không để ý đến cuộc trò chuyện của họ rồi khẽ nói: “Vẫn kịp.”
Giang Đàn Tâm nghiêng đầu nhìn anh một cái, không nói gì thêm.
Thực tế, kết quả xét nghiệm có sớm hơn dự tính của Chu Dực. Rạng sáng hôm sau, hai người đã cầm được kết quả trong tay.
Kết luận cho thấy, Chu Tiểu Trì đúng là con ruột của họ.
Khi nhận được tờ kết quả, ánh mắt Chu Dực bất giác dán chặt vào bụng của Giang Đàn Tâm. Anh đưa tay sờ qua sờ lại, đầy nghi hoặc: “Sao con lại có thể chui ra từ đây vậy, Tâm Tâm?”
Giang Đàn Tâm quanh năm luyện vũ đạo, nhất là phần eo, bụng không hề mềm nhão mà còn săn chắc rõ cơ. Cậu gối đầu lên tay Chu Dực, hơi ngẫm nghĩ một chút rồi đáp: “Em cũng không biết.”
Chu Dực từ bỏ việc sờ bụng cậu, chuyển sang vuốt nhẹ gương mặt kia, không nói gì thêm nữa.
Giang Đàn Tâm ngẩng lên nhìn anh, khẽ kéo tay anh đặt lên môi hôn một cái, sau đó với tay tắt đèn lớn, ghé sát tai anh thì thầm: “Còn muốn làm gì nữa không?”
Lúc này, Chu Tiểu Trì đang ở phòng bên cạnh, cách âm rất tốt, cửa cũng khóa kín, sẽ không ai đột ngột bước vào.
Chu Dực hít sâu một hơi rồi thở ra, đưa tay lên lau mặt: “Anh thấy mình bị thằng bé dọa cho chấn thương tâm lý mất rồi.”
Giang Đàn Tâm vùi đầu vào vai anh, bật cười khúc khích. Tay lén lút luồn xuống dưới, nhẹ nhàng vuốt ve hai bên eo anh, lòng bàn tay nâng lên, cảm giác nặng trĩu: “Vẫn còn ổn đấy, chồng yên tâm.”
Cậu ghé sát tai Chu Dực, giọng dịu dàng như rót mật: “Chồng còn có thể tiếp tục “dạy dỗ” em mà...”
“...”
“Vợ à...” Yết hầu Chu Dực khẽ chuyển động, như thể đang nuốt xuống một ngụm nước bọt, “Anh nghĩ anh không phải bị đau dạ dày, mà là đang lên cơn ám ảnh tâm lý.”
Thanh Nguyên chậm rãi công bố tin tức, đồng thời cũng chuyển giao thông tin cho Thịnh Trúc. Bên kia tuy có chút không hài lòng với cách làm này, nhưng đã được trợ lý tổng giám Đinh Diễn khéo léo trấn an, nên sự việc không bị đẩy lên tới chỗ Chu Dực.
Tối qua ngủ muộn, nhưng Chu Dực vẫn tỉnh dậy đúng giờ như mọi ngày. Ý thức vừa kịp trở lại, anh liền cảm thấy trong ổ chăn có điều gì đó không bình thường.
Kéo chăn ra, anh thấy Giang Đàn Tâm đang mang một đôi tai mèo trắng muốt mềm mại, nằm sấp lên bụng dưới anh, khẽ mỉm cười.
“Chào buổi sáng, chủ nhân.”
Cậu nghiêng đầu cọ cọ, mái tóc dài lòa xòa rối nhẹ buông xuống tấm lưng trần bóng mịn. Cằm thanh tú nhẹ nhàng tì lên làn da, để lại vệt hồng nhàn nhạt, tai mèo khẽ run, đôi mắt ánh lên tia phong tình khiến người ta bối rối.
Cậu liếʍ nhẹ khóe môi đỏ tươi, gương mặt hơi ửng hồng, giọng nói mềm như lụa: “Chủ nhân mãi không chịu tỉnh, tiểu miêu đành lén cắn một miếng. Chủ nhân sẽ giận sao?”
Cậu nghiêng đầu sát lại, tóc rối lòa xòa hai bên má, đôi mắt long lanh như ngập nước, đến cả ánh nhìn cũng mang sắc đào nhạt ướŧ áŧ mê hoặc.
“...”
Yết hầu Chu Dực khẽ chuyển động, anh im lặng cúi mắt, dùng ngón cái bóp nhẹ lên má cậu, lòng bàn tay cảm nhận rõ rệt độ ấm và làn da mềm mại đối lập với những mạch máu xanh ẩn dưới lớp da trắng nõn kia.
“Chỉ một miếng thôi sao, tiểu miêu?”