Chương 5: Đi xét nghiệm

Chu thị là một đại gia tộc, kẻ nhòm ngó vị trí người thừa kế của Chu Dực không hề ít. Vì thế, anh buộc phải bước từng bước thận trọng, nghĩ ba bước trước khi đi một bước, tuyệt đối không thể để bất kỳ ai nắm được nhược điểm.

Huống hồ, Chu Dực còn có một người em trai cùng cha khác mẹ, từ nhỏ đã được nuôi dạy theo tiêu chuẩn người thừa kế. Hai anh em từ bé đã tranh đấu kịch liệt, không ai chịu thua ai.

Trong những gia tộc lớn như Chu thị hay Giang thị, họ không bao giờ chỉ bồi dưỡng một người thừa kế duy nhất. Ngay cả Giang Đàn Tâm cũng còn một người anh trai.

"Con nhớ lúc đó, sau khi Thịnh Trúc sụp đổ, các nhãn hiệu hắn làm đại diện đều bị ảnh hưởng nghiêm trọng, nhưng nhà mình thì không."

Chu Tiểu Trì cẩn thận hồi tưởng: "Chúng ta chưa từng hợp tác với hắn."

Hơn nữa, vì không nghĩ mình sẽ xuyên không nên những chuyện này cậu chỉ nhớ lờ mờ, không nắm chắc chi tiết.

Giang Đàn Tâm hỏi: "Khi nào thì mấy chuyện của Thịnh Trúc bị phanh phui?"

"Hình như là tháng Tám năm 2024, cụ thể ngày nào thì con quên rồi. Sao vậy ạ?"

Nghe vậy, Giang Đàn Tâm quay đầu nhìn Chu Dực.

Chu Dực cũng đang nhìn cậu: "Hôm nay là ngày bao nhiêu rồi, Tâm Tâm?"

"Ngày 30."

Giang Đàn Tâm đáp: "Ngày mai là ngày cuối cùng của tháng Tám năm 2024."

Chu Tiểu Trì sửng sốt.

Thế mà lại trùng hợp đến vậy sao?

Cậu không ngốc, nhanh chóng hiểu ra ý tứ trong lời ba mẹ.

"Chẳng lẽ nhà mình đang chuẩn bị ký hợp đồng đại diện với Thịnh Trúc?"

"Ừm."

Giang Đàn Tâm không nhiều lời giải thích, đứng dậy nói: "Đi thôi."

Chu Tiểu Trì chớp mắt, ngơ ngác hỏi: "Đi đâu ạ?"

"Đi làm xét nghiệm ADN."

"À, à..."

Chu Tiểu Trì vội vã đứng dậy, nhìn sang Chu Dực: "Ba cũng đi à?"

"Đi."

Ba người cùng rời khỏi nhà, xuống gara.

Chu Dực vừa lái xe vừa gọi điện liên hệ với trung tâm giám định.

Mặc dù xuyên đến một thời không xa lạ, nhưng có ba mẹ bên cạnh, Chu Tiểu Trì không thấy sợ hãi. Cậu hiểu rõ ba mẹ mình, chỉ cần có huyết thống chứng thực, bọn họ tuyệt đối sẽ không bỏ mặc cậu.

Xe khởi động, hòa vào dòng xe cộ tấp nập. Chu Tiểu Trì bị Thân Thành của hơn mười năm trước hấp dẫn toàn bộ sự chú ý, tò mò dán sát mặt vào cửa kính ngắm nhìn.

Thân Thành khu Đông khi ấy đang trên đà phát triển kinh tế nhanh chóng, nhưng kiến trúc biểu tượng vẫn sừng sững như xưa.

Trên đường, xe cộ toàn là những mẫu mã cũ kỹ của mười mấy năm trước, ngay cả chiếc xe họ đang ngồi cũng vậy. Áp phích các minh tinh nổi tiếng hai bên đường, cậu chẳng nhận ra ai.

Đối với Chu Tiểu Trì, tất cả đều mới lạ vô cùng.

Xe dừng chờ đèn đỏ.

Chu Dực nhìn qua kính chiếu hậu, thấy đứa trẻ vịn cửa kính, hoàn toàn không để ý tới họ, mới mở miệng: "Không có dấu hiệu mở cửa, camera cũng không ghi lại gì."

Nhưng dựa theo lời Chu Tiểu Trì nói lúc nãy, cậu vừa mới bước vào cửa nhà.

Cứ như thể Chu Tiểu Trì từ hư không xuất hiện.

Giang Đàn Tâm khẽ gật đầu một cái, ngón tay linh hoạt lướt điện thoại. Thịnh Trúc lúc này đang nằm chễm chệ trên hot search, phòng làm việc còn đang ra sức lăng xê.

Nếu những bê bối kia bị lộ trước giờ công bố hợp tác, còn kịp thời cứu vãn. Nhưng nếu bị bóc sau đó hoặc ngay lúc công bố, thì hậu quả sẽ cực kỳ nghiêm trọng.