Chương 3: Gặp chuyện liền nhận ba

Hai vợ chồng ngơ ngác nhìn nhau, héo luôn rồi.

"Mẹ kiếp."

Chu Dực đen mặt, buông một câu chửi nhỏ, tóc tai bị Giang Đàn Tâm cào rối bù, vài sợi rũ trước trán, trông càng đáng sợ.

Thiếu niên Chu Tiểu Trì nhận ra không khí không ổn, lúng túng tắt đèn, định chuồn mất.

Giang Đàn Tâm vội đẩy Chu Dực dậy:

"Ủa? Ai vậy?"

"Không nhận ra giọng à?"

Chu Dực bực bội vuốt tóc, chỉnh lại quần áo, vừa mặc đồ vừa bật đèn bắt người.

Chu Tiểu Trì đang định nhẹ nhàng "meo" một tiếng rồi chuồn về phòng giả chết, nào ngờ đèn phòng khách lại bật sáng. Cậu lén lén lút lút, thân hình nhỏ bé lập tức lộ rõ dưới ánh đèn, chẳng còn chỗ nào để ẩn nấp. Đành phải xoay người lại, vừa định lấy lòng ba mình, thì đột nhiên khựng lại. Cậu hoài nghi nhìn chằm chằm vào gương mặt Chu Dực, ánh mắt xoay một vòng, thử thăm dò gọi khẽ:

“Ba?”

Chu Dực lạnh lùng cười nhạt:

“Đầu óc phản ứng cũng nhanh đấy. Gặp chuyện liền biết gọi ba làm thân.”

Chu Tiểu Trì: “...”

Còn chưa kịp giải thích vì sao tuổi tác mười mấy của mình mà lại gọi người đàn ông trẻ tuổi kia là ba, ánh mắt cậu đã chuyển sang người đang mặc áo khoác lưng quay về phía mình là Giang Đàn Tâm. Cậu lại thử cất tiếng:

“Mẹ?”

Giang Đàn Tâm chỉ vì nghe thấy tiếng gọi nên theo bản năng quay đầu lại. Trước mặt là một thiếu niên xa lạ, chỉ cảm thấy có chút quen mắt, nhưng rõ ràng không nhận ra.

“Gọi tôi?”

Cậu nhíu mày hỏi.

Chu Tiểu Trì: “...”

Không thể nào!

Trong lòng cậu kêu gào, ba mẹ mình sao lại trẻ ra thế này, lại còn không nhận ra mình?

Chẳng lẽ mình xuyên không rồi?

Nhưng mình vừa rồi chỉ mở một cánh cửa thôi mà? Lẽ nào cửa nhà mình lại là "cửa xuyên không" gì đó?

Hơn nữa, mình cũng đâu có ý định xuyên về thời ba mẹ còn trẻ!

Chu Tiểu Trì thử nhéo mạnh đùi mình một cái, đau đến mức mặt mũi nhăn nhó. Cắn răng, cậu lại thử mở miệng:

“Vậy hai người không biết con là ai sao?”

“Ai nói vậy?”

Chu Dực lười biếng ngắt lời cậu:

“Tôi biết đấy.”

Chu Tiểu Trì còn chưa kịp vui mừng, mặt vừa giãn ra đã nghe thấy Chu Dực thản nhiên bổ sung thêm:

“Trộm vặt.”

“Lão tử sẽ báo cảnh sát bắt cậu.”

Chu Tiểu Trì: “...”

“Vậy ra, cậu là con trai tương lai của chúng tôi?”

Giang Đàn Tâm đặt ly nước xuống trước mặt Chu Tiểu Trì, rồi ngồi xuống đối diện.

Chu Tiểu Trì gật đầu như gà mổ thóc:

“Vâng vâng vâng, hơn nữa còn là do mẹ sinh đó!”

Trong lúc cậu nói, Giang Đàn Tâm không khỏi đánh giá kỹ hơn thiếu niên trước mặt.

Một đứa trẻ chừng 15-16 tuổi, làn da trắng mịn, gương mặt xinh xắn vẫn còn nét bầu bĩnh non nớt, đường nét còn chưa hoàn toàn trưởng thành. Nhưng nhìn kỹ, quả thực giữa chân mày và dáng dấp lại có vài phần giống cậu và Chu Dực.

Không trách được, ngay cái nhìn đầu tiên đã thấy quen mắt.

Thế nhưng, xuất thân của Chu Tiểu Trì quá mức mơ hồ. Dù là Chu Dực hay Giang Đàn Tâm, cũng không thể dễ dàng tin tưởng chỉ dựa vào lời nói suông.

Giang Đàn Tâm dịu giọng hỏi:

“Có bằng chứng gì không?”

Vừa nghe giọng điệu mềm mỏng ấy, Chu Tiểu Trì suýt nữa đỏ mắt vì ấm ức. Đồng thời, cậu hung dữ lườm ba mình một cái, rõ ràng còn ghi hận việc ông vừa rồi mắng mình là trộm vặt và đòi báo cảnh sát bắt.