Chương 2: Lại lớn rồi, chồng em giỏi quá

Lúc này, anh khẽ nhướng mày, tay phủ lên mu bàn tay của Giang Đàn Tâm, cố ý hỏi:

"Sao thế?"

Giang Đàn Tâm cảm thấy lòng bàn tay mình run lên nhẹ nhẹ, vội ngồi thẳng dậy, càng sờ càng thích, càng xoa càng hăng, cuối cùng nhỏ giọng reo lên:

"Ôi trời, lại lớn hơn rồi, chồng em giỏi quá đi!"

Một câu làm Chu Dực cười tít mắt, lòng ngập tràn hạnh phúc.

Từ khi kết hôn đến nay, Giang Đàn Tâm đã sang nước J lưu diễn, Chu Dực tranh thủ thời gian chăm chỉ luyện tập trong phòng gym, cũng chỉ vì mong đợi một câu khen như thế.

Sảng khoái muốn bay luôn!

"Em còn xịt nước hoa đấy."

Giang Đàn Tâm lí nhí nói, đôi mắt to tròn xinh đẹp vô thức lộ ra nét ngây thơ đáng yêu không hợp với độ tuổi.

"Thật à?"

Chu Dực giả vờ không biết, vùi đầu vào cổ cậu ngửi ngửi.

"Ừ, thơm thật. Em xịt chỗ nào vậy? Để anh tìm thử."

Hai người đổi tư thế, Chu Dực dán sát vào cổ Giang Đàn Tâm, tỉ mỉ ngửi.

Giang Đàn Tâm chống một tay lên sofa, vén tóc ra sau gáy, thản nhiên để mặc anh tìm kiếm. Đầu mũi anh lướt qua da thịt, hơi thở nóng bỏng phả lên cổ, khiến cậu khẽ rùng mình.

"Ngứa quá."

Giang Đàn Tâm khúc khích cười.

Cậu cố ý xịt nước hoa ở cổ, dụ anh đến gần. Chu Dực gần như bị mùi hương của cậu thiêu đốt, ban đầu còn nhịn, nhưng không kìm được nữa, bắt đầu hôn lên cổ cậu, để lại những dấu hôn ướŧ áŧ.

Giang Đàn Tâm thở dốc, tay lỏng ra, hai người cùng ngã xuống sofa, thân thể quấn lấy nhau.

Chu Dực cúi đầu hôn cậu.

"Tâm Tâm."

Anh khẽ cắn môi cậu, cười khàn khàn:

"Em cố ý phải không?"

"Cái gì cơ?"

Giang Đàn Tâm thở hổn hển.

"Xịt nước hoa ngay cổ, dụ anh đến thế này. Hửm?"

Hơi thở nóng bỏng của Chu Dực tràn ngập bên tai cậu, làm cậu nóng ran.

Giang Đàn Tâm cười láu lỉnh:

"Anh là cún con à?"

"Đúng vậy."

Chu Dực đáp ngay.

Giang Đàn Tâm trên cổ còn đọng vệt nước ánh lên dưới ánh sáng yếu ớt. Cậu cọ nhẹ vào thái dương anh, hai người quấn quýt lấy nhau trong bóng tối, không đèn, không tiếng động ngoài hơi thở gấp gáp. Căn nhà dần nóng lên.

Xa cách đã lâu, giờ gặp lại, cả hai đều kìm lòng không nổi. Họ cuốn lấy nhau, tay chân không ngừng tìm kiếm, tháo bỏ quần áo của đối phương.

Và rồi, đúng lúc cao trào sắp đến.

Bỗng nhiên, tiếng bước chân vang lên trong bóng đêm, tuy không quá nhẹ nhưng vì quá chìm đắm nên cả hai không ai nhận ra.

"Ủa, sao không bật đèn vậy? Tối om à!"

Cùng với tiếng "cạch" bật đèn, ánh sáng tràn ngập phòng khách.

Một thiếu niên đứng sững, tròn mắt nhìn cảnh tượng trên sofa, rồi hét toáng lên:

"A a a a!"

Giang Đàn Tâm với đôi vai trắng nõn bị kéo lệch áo, Chu Dực đang đè lên người cậu, cả hai bị tiếng hét làm cho cứng đờ.

Thiếu niên rõ ràng chưa vỡ giọng, giọng thảm thiết chói tai đến mức dọa người.