Chương 19: Chồng một phút cũng lợi hại

Xe dừng dưới lầu khu chung cư, tài xế xuống xe rời đi.

Chu Tiểu Trì ngồi xổm sau bụi cỏ gần đó, vừa gặm xúc xích nướng vừa len lén rút tay ra khỏi túi áo để gửi tin nhắn cho Chu Dực:

[Ba ba, hai người khi nào về QAQ! Con quên mang chìa khóa rồi! QAQ.]

[Chu Tiểu Trì: QAQQAQQAQQAQQAQQAQQAQ!!!]

Ngồi chờ một lúc, không thấy ai trả lời, cậu ngẩng đầu phát hiện chiếc xe đỗ trước mặt có vẻ giống xe của ba. Nheo mắt nhìn kỹ, thấy tài xế đã rời đi, Chu Tiểu Trì cúi đầu nhìn cây xúc xích nướng cuối cùng trong bụi cỏ, liếc qua mèo con bên cạnh, một người một mèo ăn xong miếng cuối cùng.

Trong xe, điện thoại rung lên nhưng không ai quan tâm.

Bị con nhỏ trong nhà phá đám hai lần, cả hai người đều có chút bóng ma, không vội về nhà, chỉ yên tĩnh ôm nhau trong xe.

Chu Dực bất chợt cười hai tiếng, làm Giang Đàn Tâm tê dại nửa người. Anh cúi đầu giữ lấy Giang Đàn Tâm, hỏi: “Tâm Tâm, em làm gì vậy?”

Không biết từ khi nào tay Giang Đàn Tâm đã luồn vào trong áo vest anh, cách lớp sơ mi mỏng mà không yên phận dán vào, làm lớp áo ôm người càng thêm căng chặt.

“Có phải là lưu manh không đấy?”

“Không phải đâu.” Giang Đàn Tâm tóc dài mềm mại rũ trên vai anh, vùi đầu vào người anh làm nũng.

“Tay em sinh ra là để đặt trên ngực chồng mà!”

Sao mà dễ thương như thế!

Chu Dực cười không ngừng, nhéo má cậu một cái rồi hôn mạnh lên má: “Muốn nhìn em làm quả phụ nhỏ một lần.”

Giang Đàn Tâm kéo lỏng cà vạt hắn.

“?”

“Anh vừa nghĩ ra thôi.” Chu Dực xoa chân cậu.

“Nếu thật sự bị anh trai em đánh chết, sau này em đến thăm anh nhớ mặc đồ tang màu đen, anh thích xem.”

“Em làm quả phụ nhỏ chắc chắn xinh lắm.”

Cái kiểu này họ còn chưa chơi bao giờ, có thể thử một lần.

Giang Đàn Tâm vừa định gật đầu, đột nhiên thấy có bóng người lén lút ghé sát vào cửa sổ xe nhìn vào trong.

Thân xe đã dán kính chống nhìn trộm.

Chu Tiểu Trì nhét miếng xúc xích cuối cùng vào miệng, hai tay che bớt ánh sáng, cố hết sức muốn nhìn xem ba mẹ mình có trong xe không. Miệng vẫn nhai nhóp nhép:

“Ba ơi mẹ ơi, hai người có ở trong không?”

“Có... không...”

Cửa sổ xe cách âm, giọng của Chu Tiểu Trì không thể xuyên qua lớp kính trong suốt.

Sau khi phản ứng lại, Chu Dực nhanh chóng khóa chặt cửa xe, che chắn cửa sổ, ngăn không cho ánh sáng chiếu vào mắt. Giang Đàn Tâm vẫn ngồi trên người anh, lúc anh cử động, theo bản năng ôm chặt lấy Chu Dực, đồng thời giơ tay kéo xuống cửa sổ.

Sau khi tình hình ổn định, hai người đều không nói gì, chỉ nhìn nhau một lúc, và rồi cảm thấy một chút bất đắc dĩ.

"Vợ à." Chu Dực chôn mặt vào tóc Giang Đàn Tâm, giọng trầm thấp nói: "Một ngày nào đó, anh sẽ bị con trai mình dọa cho bị liệt dương mất thôi." Thật ra, cậu nhóc này có thể sống sót đến giờ cũng là một câu hỏi đáng suy ngẫm.

Giang Đàn Tâm nhịn cười, cúi đầu nhìn: "Sẽ không đâu, chồng à."

Cậu nũng nịu bên tai Chu Dực: "Chồng dù chỉ có một phút cũng rất lợi hại."

Chu Dực: "......"

Câu này nghe sao cứ thấy không ổn.

Giang Đàn Tâm từ trên người anh xuống, chỉnh lại quần áo. Thấy anh không có động tĩnh gì, định thúc giục thì bất ngờ thấy Chu Dực ghé qua tai cậu thì thầm: "Để anh uống thuốc thao em."

Đột nhiên, một tiếng "đốc đốc" vang lên.

Chu Tiểu Trì thử gõ hai lần lên cửa sổ xe.

Bây giờ không thích hợp để tiếp tục trêu chọc nhau, Giang Đàn Tâm liếʍ khóe môi.