Chương 18: Đánh gãy chân giữa

Nhưng cậu còn chưa kịp chờ Chu Dực trả lời, vừa mới đăng ảnh xong, mèo nhỏ đã bướng bỉnh hất đổ ly sữa bò. Cậu đành phải dắt mèo đi rửa chân, lau lông, lại quên khoá điện thoại. Đúng lúc Giang Dập vào phòng, vừa vặn trông thấy bức ảnh ấy.

May mắn là... chỉ nhìn thấy hình trong album, chưa thấy được cậu gửi cho ai. Nhưng cũng xui xẻo thay, tin nhắn của Tô Không Thanh vừa đến lại bị trông thấy.

Tô Không Thanh: [Cái ảnh này mà cậu gửi đi thì có ngày khiến người ta chết vì mê mất thôi.]

“Anh?” Giang Đàn Tâm từ phòng tắm bước ra, ôm con mèo ướt nhẹp trong khăn lông. Nhìn thấy anh trai mình đang đứng bên cạnh điện thoại, ánh mắt tối tăm, sắc mặt khó dò.

Đây là lần đầu cậu tự chụp kiểu ảnh như thế, tai còn hơi đỏ. Gặp phải ánh mắt của anh trai, theo bản năng liền chột dạ né tránh, vội vàng chạy tới kiểm tra điện thoại, thấy không ai động vào, cuối cùng mới yên tâm khoá màn hình.

“Anh còn chưa ngủ sao?”

“Anh sắp ngủ rồi.” Giang Dập nhìn cậu em đang chột dạ, khóe môi khẽ cong, “Em cũng nên nghỉ sớm đi.”

Chờ Giang Đàn Tâm tiễn anh ra ngoài, mở khoá lại điện thoại kiểm tra lần nữa, xác nhận không có ai xem lén, lúc này mới thật sự thở phào.

Nào ngờ sáng sớm hôm sau, Chu Dực tới đón cậu như thường lệ, vừa mới nắm tay thì suýt nữa bị Giang Dập đánh gãy tay.

Khổ nỗi Chu Dực cũng có chút chột dạ, không dám đánh trả. Cuối cùng, Giang Đàn Tâm sống chết cũng không chịu nói đã gửi ảnh cho ai, Chu Dực mới tạm thời thoát nạn.

Tuy Giang Dập vẫn không biết ảnh ấy được gửi cho ai, nhưng từ chuyện lần đó, anh bắt đầu lo sợ em trai mình sẽ giống mấy tiểu công tử nhà giàu dại dột, âm thầm mang sổ hộ khẩu trốn nhà đi đăng ký kết hôn. Vậy nên, anh đem sổ hộ khẩu cất vào két sắt, khóa kỹ, ngay cả ba mẹ cũng không biết mật mã.

Kết quả là thời điểm họ đi đăng ký kết hôn, chỉ cần chứng minh nhân dân là đủ, không cần sổ hộ khẩu nữa.

Giai đoạn hai người lặng lẽ làm giấy đăng ký, anh của Giang Đàn Tâm lại đang ở nước ngoài tĩnh dưỡng. Đến khi cả hai đem giấy chứng nhận hôn nhân đặt trước mặt cha mẹ hai bên, mọi người đều kinh ngạc không nói nên lời.

Trước đó chưa từng ai nghe nói hai đứa nhỏ yêu nhau.

Nhưng sự đã nhưu vậy, hơn nữa từ bé hai người đã thân thiết, hai bên phụ huynh cũng không phản đối gay gắt. Chỉ có Giang Dập tức giận thật sự, phải được Giang Đàn Tâm dỗ dành rất lâu mới từ từ nguôi giận.

Dù vậy, sắc mặt của anh vẫn chỉ dịu đi một chút duy nhất với Giang Đàn Tâm.

Sau hôn lễ, Chu Dực vẫn chưa dám gặp mặt anh vợ nhà mình, chủ yếu là vì Giang Đàn Tâm lo sợ anh trai thật sự sẽ đánh chết anh.

“Ngày mai em muốn về Giang gia một chuyến.” Giang Đàn Tâm nói.

“Được.” Chu Dực không hề sợ chết, “Anh đi với em. Cùng lắm thì để anh trai em đánh gãy chân anh.”

“Khoan đã.” Anh đột nhiên đổi giọng, nghiêng đầu nhìn Giang Đàn Tâm, trịnh trọng nói: “Vợ à, chúng ta nên hỏi thử con một chút, xem nó nghĩ thế nào về quan hệ giữa nó và cậu mình.”

Nghĩ tới việc Giang Dập nâng niu Giang Đàn Tâm như trân bảo, nếu biết cậu sau này sẽ sinh con cho Chu Dực, chắc chắn sẽ không ngần ngại đánh gãy thêm chân thứ ba của người kia.

Giang Đàn Tâm lúc này cũng vừa nhớ ra chuyện ấy, liền nhè nhẹ cọ đuôi vào lòng bàn tay anh để an ủi, không ngăn cản khi Chu Dực nhắn tin cho Chu Tiểu Trì.

Chu Tiểu Trì: Rất rất rất rất tốt!!!!!!!!!

Chu Tiểu Trì: Cậu cậu là số một vô địch vũ trụ!!!!!!!!!!! Cậu vạn tuế!!!!!!!!!!!

Bao nhiêu dấu chấm than là bấy nhiêu chân tình nhiệt liệt.

Chu Dực đưa màn hình về phía Giang Đàn Tâm, nhẹ thở phào: “May mà nó không giống anh.”

Giang Đàn Tâm dịu dàng an ủi: “Anh trai em sẽ chấp nhận chuyện chúng ta kết hôn thôi.”