Chương 15: Em biết mà, anh là người thương em nhất

Trong đám đông, Chu Dực bỗng cảm thấy một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Anh quay đầu lại, chỉ thấy Giang Đàn Tâm đang trò chuyện cùng ai đó, không nhìn rõ là ai.

Giang Dập vừa hay bị đám người che khuất.

Chu Dực hôm ấy mặc bộ vest đen cài kín cổ, cà vạt đỏ nổi bật trên làn da bánh mật, dáng người cao lớn, vai rộng eo thon, đứng giữa đám đông vô cùng nổi bật và tao nhã, đầy khí chất mê người. Giang Đàn Tâm thu lại ánh nhìn.

Dù người ta vẫn nói Chu Dực da đen, nhưng không phải kiểu đen như người châu Phi, mà là màu da rám khỏe mạnh thường thấy ở đàn ông châu Á.

Anh trai của Giang Đàn Tâm – Giang Dập – luôn có thành kiến với Chu Dực, trong lòng lại càng bực tức chuyện hai người đã đăng ký kết hôn. Giang Đàn Tâm hiểu rõ tình hình lúc này không nên quá thiên vị Chu Dực, nếu không sẽ khiến mọi chuyện càng căng thẳng. Cậu liền chuyển chủ đề:

“Anh tự mình đến sao? Ba mẹ đâu rồi?”

Giang Dập vốn sức khỏe không tốt, xưa nay cũng hiếm khi xuất hiện ở các buổi tiệc thế này. Lão gia nhà họ Hoắc lại không phải người khắt khe, nên nếu hắn không đến cũng không ai trách cứ. Dù sao chỉ cần Giang Đàn Tâm đại diện Giang gia là đủ.

Hơn nữa, hôm nay là tiệc sinh nhật của ông cụ Hoắc, ba mẹ bọn họ khả năng cao cũng sẽ đến.

Giang Dập khẽ hừ một tiếng, sắc mặt và giọng điệu đã dịu đi đôi phần, không còn kiểu nặng nhẹ bóng gió như trước. Hắn đưa tay chọc nhẹ trán em trai:

“Ai biểu có người lấy chồng rồi thì quên luôn cả anh trai, hả? Cả nhà cũng không về, muốn gặp em một lần cũng phải nhân dịp sinh nhật ông cụ Hoắc mới được.”

“Ôi…”

Giang Đàn Tâm biết tính anh trai, liền làm nũng, không tránh tay hắn, mà hắn cũng không dùng sức, chỉ chạm khẽ một cái, ngược lại khiến người ta cảm thấy thân thiết.

“Anh có xem tin tức không?”

“Có cái gì mà không xem được?”

Giang Dập cao hơn cậu nửa cái đầu, cúi mắt nhìn xuống, trong đáy mắt hiện lên chút ấm áp.

Giang Đàn Tâm cười ngọt ngào hơn cả mật:

“Em biết mà, anh là người thương em nhất. Phải không?”

Giang Dập lại hừ một tiếng, sắc mặt dịu lại. Giang Đàn Tâm thấy vậy liền biết hắn đã xuôi lòng, thở phào nhẹ nhõm.

Cậu biết anh trai rất thương mình. Cậu thích khiêu vũ, nên hắn mới gánh vác trọng trách kế thừa Giang gia để cậu có thể yên tâm theo đuổi nghề múa chuyên nghiệp. Trong lòng cậu vẫn luôn ghi nhớ điều đó, nên rất nghe lời anh trai.

Trừ chuyện kết hôn với Chu Dực.

Rõ ràng cả hai người đều yêu thương cậu, nhưng anh trai và Chu Dực từ nhỏ đã như từ trường trái ngược, vừa gặp đã thấy không ưa.

Năm cậu ba tuổi, Giang Dập được đưa ra nước ngoài để tĩnh dưỡng, đến khi quay về thì Chu Dực đã là người bên cạnh cậu. Từ đó hai người bắt đầu không ưa nhau, cãi nhau không ít lần.

Giang Dập hơn hai tuổi, học được vài chiêu tự vệ bên nước ngoài, nhưng thân thể yếu, trong khi Chu Dực khi nhỏ đã rắn rỏi như trâu con, nên thắng được mấy lần cũng không dễ.

Nhưng mỗi lần thắng, Chu Dực đều bị ba mẹ đánh một trận vì sợ cậu đau lòng. Dần dần hắn cũng không dám đánh quá tay, tuy ngoài miệng cứng rắn, nhưng lần nào cũng bị Giang Dập xử lý đến thảm.

Lúc nhỏ, bọn họ đánh nhau đều giấu cậu, đến khi lên cấp ba mới bị phát hiện. Giang Đàn Tâm luôn là người đứng giữa, rất khó xử.

Đến lúc hai người kết hôn, mâu thuẫn lại càng gay gắt hơn.

“Đàn Tâm, Giang tổng.”

Giang Đàn Tâm quay đầu lại, thấy người đến là đại công tử nhà họ Hoắc – Hoắc Phương Đình – liền theo bản năng thu lại vẻ nũng nịu thường ngày.

“Hoắc đại ca.”

Hoắc Phương Đình lớn hơn Giang Dập vài tuổi, từ nhỏ sống tại Pháp, mới về nước vài năm nay. Là người chính trực, ôn hòa, là người thừa kế đã được định sẵn của nhà họ Hoắc. Dù là ba mẹ Giang Đàn Tâm đến cũng phải nể mặt anh đôi phần.