[Chiều ngày 29 tháng 8, vào lúc ba giờ, Giang Đàn Tâm, nghệ sĩ múa trẻ tuổi nổi tiếng trong nước đã thành công biểu diễn vở vũ kịch "Lạc Thần Phú" tại thành phố T. Lần này, đoàn nghệ thuật cổ điển Cửu Châu, đại diện cho quốc gia, được mời sang nước J để giao lưu văn hóa và nghệ thuật, tượng trưng cho tình hữu nghị giữa hai nước.]
Nữ MC trên đài truyền hình, với giọng đọc rõ ràng, chậm rãi truyền tải bản tin hôm nay. Trên màn hình, gương mặt đẹp trai với lúm đồng tiền của chàng trai trẻ lóe lên trong khoảnh khắc.
Là nhân vật chính của buổi diễn, dĩ nhiên Giang Đàn Tâm cũng được lên sóng riêng, gương mặt được cư dân mạng mệnh danh là đỉnh cao như ánh trăng trắng, xuất hiện trên màn hình lớn, đẹp đến mức khiến người ta choáng ngợp.
Thế nhưng, vào thời điểm đó, chẳng ai chú ý cả.
Trước màn hình TV, chỉ có một người đang nằm ngủ ngon lành trên sofa. Mái tóc dài phủ kín ghế, cổ áo sơmi xanh đen hơi xộc xệch, chân thả lỏng ngoài sofa, tư thế hoàn toàn không thoải mái.
Khi Chu Dực trở về, vừa nhìn đôi giày vứt bừa ở cửa, anh đã biết Giang Đàn Tâm đã về nhà. Anh nhặt giày cất vào tủ, đi ngang qua sofa suýt nữa không nhìn thấy người đang nằm đó.
Hôm nay, hiếm lắm Giang Đàn Tâm mới mặc áo sơmi ôm dáng và quần tây, tôn lên những đường cong tuyệt đẹp của cơ thể, eo nhỏ, hông đầy đặn.
Nhưng vẫn gầy quá.
Chu Dực tắt TV, cúi xuống dịu dàng vuốt gương mặt say ngủ của cậu, gọi khẽ: "Vợ à?"
Nửa tỉnh nửa mê, cảm nhận có người chạm vào mặt mình, Giang Đàn Tâm hé mắt nhìn thấy là Chu Dực, rồi lập tức nhắm mắt lại, dang hai tay đòi ôm: "Ôm em."
Chỉ là phản xạ theo bản năng, chẳng mấy tỉnh táo.
Chu Dực ôm cậu lên, đặt ngồi trên đùi mình, nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc dài rối bù, vén tóc ra sau tai, vừa vén vừa cúi đầu ngửi thấy hương thơm thanh nhã, không kìm được mà vùi mặt vào cổ cậu, khẽ hỏi:
"Sao không nhắn cho anh một tiếng? Anh ra đón em."
"Ừm!"
Giang Đàn Tâm chẳng nghe rõ, chỉ cảm thấy cổ ngứa ngáy, tay khẽ đẩy anh, rồi mơ màng ngáp một cái, tay tình cờ đặt lên l*иg ngực rắn chắc, vô thức bóp nhẹ hai cái.
Hả?
Cảm giác là lạ, Giang Đàn Tâm mở mắt, đập vào mắt đầu tiên chính là cơ ngực cường tráng như muốn nứt tung khỏi lớp áo vest của Chu Dực, rồi mới thấy gương mặt anh.
Chu Dực trời sinh đã có đường nét sâu sắc, lông mày rậm, mắt sâu, sống mũi cao, khuôn mặt tuấn tú khiến người khác tưởng lầm anh mang dòng máu Tây. Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần không cười là trông anh rất lạnh lùng, khiến người khác e dè, chỉ có người thân cận mới biết tính anh hiền hòa như nào.