Trịnh Vĩ không đi, kéo ghế ra xa anh một chút, dựa vào lưng ghế tám chuyện: “Này, nói đi, cậu với Lâm Meo Meo đến bước nào rồi? Cậu nói xem, hôm qua là cơ hội tốt như vậy, cậu lại chẳng làm gì cả, có còn là đàn ông không vậy! Tôi thật sự lo lắng cho cậu tới bạc tóc luôn rồi.”
“Không đi đúng không?” Cận Ngôn đứng dậy: "Cậu không đi thì tôi đi.”
“Đừng, tôi đi, đây là địa bàn của ngài, tiểu nhân không dám đắc tội.”
Anh ta đi đến cửa, quay đầu lại thấy Cận Ngôn đi theo, cười híp mắt nói: “Không cần tiễn, khách khí làm gì.”
Cận Ngôn cầm túi rác, mặt không biểu cảm nói: “Cho cậu mặt mũi, tôi xuống vứt rác.”
Trịnh Vĩ nhún vai, đối với vẻ lạnh lùng của người bạn này, đã quen rồi, quay người về kí túc xá.
Cận Ngôn vừa xuống lầu thì gặp Lâm Meo Meo.
“Anh.” Lâm Vũ chạy bước nhỏ đến, đứng cạnh anh: "Mới ăn xong à?”
Anh gật đầu, hỏi cậu: “Mai các cậu có tiết không?”
“Không, mai em phải về nhà sớm.”
“Tôi đưa cậu về.”
“Tiện không anh? Mai anh cũng không có tiết nhưng lại không về nhà à?” Lâm Vũ nghiêng đầu hỏi anh.
“Chiều tôi về, không phải cậu đi xe buổi sáng sao, tôi đưa cậu trước.” Cận Ngôn nói.
Vì nuôi mèo nên anh tự động lọc bỏ câu nói “mai phải về nhà sớm” của anh trai mình một tiếng trước.
“Ừm.” Lâm Vũ cười híp mắt: "Thông báo của ra rồi, tối mai tám giờ cập nhật, lúc đó cùng nhau lập đội đánh phó bản nhé.”
“Được.”
Về kí túc xá, Lâm Vũ ôm máy tính đến phòng Cận Ngôn, hai người ngồi đối diện nhau trước bàn học lập đội đánh phó bản.
[Đội] Thiên Hạ Đệ Nhất Da^ʍ: Em trai Ác Long, em thay đổi rồi! Sao không hồi máu cho anh vậy!!!
[Đội] Ác Long Gầm Thét Meo Ngao~: Máu của anh Kiếm ít hơn anh
[Đội] Thiên Hạ Đệ Nhất Da^ʍ: [Hộc máu] Anh Kiếm của em da dày thịt béo, ăn thêm hai kỹ năng nữa cũng không chết!
[Đội] Ôm Đùi Anh Kiếm: [Cười lớn] Nghe chưa, sau này cứu anh Da^ʍ trước, anh Da^ʍ của em không chịu được đâu~
[Đội] Thiên Hạ Đệ Nhất Da^ʍ: Cút!!!
[Đội] Ác Long Gầm Thét Miêu Ao~: [Mèo cười lớn] Từ nay về sau, em - Ác Long - chính là thuật sĩ hồi máu chuyên dụng của anh Kiếm, sau này các anh tự cẩn thận nhé, gặp nguy hiểm em nhất định cứu anh Kiếm trước!
[Đội] Thiên Hạ Đệ Nhất Da^ʍ: ????
[Đội] Ôm Đùi Anh Kiếm: ??????
“Hahaha.” Lâm Vũ cười đến sắp khóc: "Anh ơi, đừng nói với Trịnh Vĩ em chính là Ác Long, em sợ anh ấy nghĩ quẩn đi nhảy vực sau núi bang phái nhà mình mất, dạo này nhảy vực nhiều quá rồi, nhảy nữa là cái vực phẳng luôn mất.”
Cận Ngôn ánh mắt mang theo ý cười: “Được.”
“Ting dong~” Cậu vừa nói xong, Trịnh Vĩ gửi tin nhắn riêng cho anh.
[Tin nhắn riêng] Thiên Hạ Đệ Nhất Da^ʍ: Cậu với Ác Long là thế nào vậy??? Hai ngày trước còn thờ ơ với cậu, hôm nay lại thay đổi tính tình? Cậu ấy là thuật, không đánh quái lại cứ đòi làm thuật sĩ hồi máu cho cậu, cậu lại không phản bác! Chết tiệt, cậu có xứng với Lâm Meo Meo không!
Cận Ngôn cười trả lời: Lâm Meo Meo không ở đây
[Tin nhắn riêng] Thiên Hạ Đệ Nhất Da^ʍ: [Tra nam] [Phì phì]
[Tin nhắn riêng] Thiên Hạ Đệ Nhất Da^ʍ: Cậu xứng đáng không theo đuổi được Lâm Meo Meo! Xứng đáng!!
Tắt tin nhắn riêng. Trên màn hình game, tiểu thuật sĩ mà Lâm Vũ điều khiển đang mặc chiếc “quần cộc” mà anh gửi nhờ người bán hàng rong hôm qua, luôn kè kè bên cạnh bảo vệ anh.
Kiếm sĩ của Trịnh Vĩ đang bị một đám quái vật truy đuổi, pháp sư của Vương Thành thì co rúm trong góc, run lẩy bẩy.
Anh thấy cảnh đó mà thấy sướиɠ cả mắt.
Đuổi không kịp à? Vậy thì cứ chờ xem.
Sáng sớm hôm sau, cứ như có tâm linh tương thông vậy, Cận Ngôn vừa bước ra khỏi ký túc xá thì Lâm Meo Meo ở phòng đối diện cũng kéo vali ra.
“Anh ơi, chào buổi sáng.” Lâm Vũ cười vẫy tay với anh.
“Chào buổi sáng.” Nói rồi anh tự nhiên nhận lấy vali của cậu: "Còn sớm, đi ăn sáng trước đã.”
“Em muốn ăn cháo trứng muối thịt nạc.”