Tay Cận Ngôn khựng lại, liếc nhìn góc trái phía trên, quả nhiên chỉ còn lại một người.
Anh bình tĩnh mở ống ngắm, chĩa súng vào người mặc áo ghillie suit đang chuẩn bị ném bom, mím môi nhấn nút bắn trên điện thoại.
"Top 1!"
"Trò chơi kết thúc, đã được xác định được nhà vô địch khu vực này!"
Lúc này, bão bình luận như sau——
"Vãi! Đỉnh của chóp, tên số 23 đó ngắm số 7 nửa ngày, nếu bắn sớm thì game đã kết thúc từ lâu rồi!"
"Có lẽ bị nhan sắc tuyệt trần của chị gái số 7 mê hoặc rồi..."
"Số 24 ngầu bá cháy! Mà nói chứ, số 24 trông hơi dễ thương á 23333, mẹ ơi, mẹ yên tâm, con là trai thẳng! Thẳng như thép!! Sẽ không bị sắc đẹp mê hoặc đâu!"
"Tôi biết số 24, là hot boy lớp tôi!"
Cả trận đấu, sự kết hợp giữa gà mờ và cao thủ này đã trở nên cực kỳ nổi tiếng.
Những hủ nữ thiện chiến dựa vào một đoạn đối thoại ngắn giữa số 23 và số 24 mà ban tổ chức công bố, đã tưởng tượng ra một câu chuyện tình cảm, một nhóm fan CP đột ngột xuất hiện.
Cậu bé nhỏ nhắn mềm mại thề sống chết bảo vệ bạn trai tàn tật kiên cường, đây là một câu chuyện tình yêu tuyệt đẹp biết bao!
Các fan CP trên mạng tha thiết kêu gọi "Tam Thế" phát đường.
Hai nhân vật chính đang ăn lẩu mừng chiến thắng trong quán, hoàn toàn không biết gì về chuyện này.
"Anh, Quốc khánh anh có về nhà không?" Lâm Vũ uống một ngụm nước, hít sâu vài hơi: "Anh là người địa phương phải không?"
Cận Ngôn ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại vài giây trên đôi môi đỏ ửng vì cay của Lâm Meo Meo: "Về nhà, còn cậu?"
"Em cũng về, mẹ em mấy hôm trước còn dặn dò, bảo em Quốc khánh về nhà."
"Về thành phố H à?"
"Anh, sao anh biết?"
"Tôi là hội học sinh, lúc cậu đăng ký hồ sơ học sinh tôi đã thấy rồi." Cận Ngôn thầm nghĩ, bảo Trịnh Vĩ đến lớp cậu hỏi thăm đấy.
"Vậy à." Lâm Vũ gật đầu, hơi khó hiểu.
Anh cậu ở ban kỷ luật mà nhỉ, sao lại quản cả hồ sơ học sinh?
Cận Ngôn vừa về ký túc xá không lâu thì Trịnh Vĩ bưng đồ vệ sinh đến, vừa vào cửa đã chạy thẳng vào nhà vệ sinh, bị anh ngăn lại.
“Người anh em, giang hồ cứu cấp, tôi chơi game đến giờ, nhà tắm trường đóng cửa rồi, nếu thật sự không được thì tôi trả tiền cho cậu, một lần bảy tệ, còn hơn nhà tắm một tệ nữa, cậu giàu to rồi đấy, biết chưa hử?”
Cận Ngôn vẫn không nhúc nhích: “Tôi thêm cho cậu hai tệ nữa, đi đến bể tắm công cộng trước cổng trường, không chỉ tắm mà còn có thể ngâm mình nữa.”
Trịnh Vĩ “chậc” một tiếng: “Có phải là anh em không đấy! Đêm khuya rồi cậu nỡ lòng nào để tôi - một anh chàng đẹp trai - tự mình ra ngoài à? Nếu gặp phải kẻ biếи ŧɦái thì sao!”
“Đúng ý cậu rồi còn gì.”
Anh ta bĩu môi: “Sao lại đúng ý tôi được? Tôi cũng là người có chí hướng đấy nhé.”
Bỗng nhiên trong nhà vệ sinh vang lên tiếng nước chảy ào ào, Trịnh Vĩ trợn mắt, chỉ vào anh ta không tin nổi nói: “Tên khốn! Cậu lén lút giấu người trong khi có Lâm Meo Meo rồi đúng không?! Không trách không cho tôi xem, tên khốn, uổng công Lâm Meo Meo lại còn ngưỡng mộ cậu nữa chứ!”
Anh ta đang bênh vực cho Lâm Meo Meo thì cửa nhà vệ sinh đột nhiên “két” một tiếng mở ra, chính Lâm Meo Meo, mặc bộ đồ ngủ Pikachu, trên đầu quấn khăn tắm, vẻ mặt ngượng ngùng nhìn hai người họ.
“À, đàn anh, anh hiểu lầm anh trai em rồi, anh ấy không giấu người trong ký túc xá đâu.”
Trịnh Vĩ liếc nhìn người bạn: Trời ơi! Ngôn Tử, cậu lợi hại thật đấy, nhanh thế mà đã đưa người về ký túc xá rồi!
“Cậu nhìn cái kiểu gì thế?” Cận Ngôn cau mày, khó chịu nói.
“He he, không sao không sao, đã có Lâm Meo Meo ở đây rồi nên tôi không làm phiền hai người nữa, tôi ra ngoài tắm đây.”
Lâm Vũ nói: “Đàn anh, đêm hôm khuya khoắt, không an toàn lắm đâu ạ.”
“Không sao, anh gọi Thành Tử đi cùng.” Nói xong bưng đồ vệ sinh chuồn mất.
“Anh ơi, sao mọi người lại gọi em là Lâm Meo Meo vậy?” Lâm Vũ hỏi anh trai mình, vừa lau tóc vừa hỏi.