Chương 42

Đừng nói là vì tình yêu mà mất lý trí. Đối với kiểu phụ nữ như Phó Minh Lan, tình yêu vĩnh viễn không quan trọng bằng lợi ích gia tộc.

Chưa kể, phu nhân nhà họ Phó và phu nhân nhà họ Cố cũng có mối quan hệ họ hàng xa ba nghìn dặm.

Anh hy vọng Phó Minh Lan biết điều một chút, đừng để mọi chuyện trở nên quá khó coi. Dù sao anh vẫn còn nhớ những ân tình mà Phó lão gia đã giúp đỡ mình năm xưa.

Nhưng lòng biết ơn của anh cũng có giới hạn. Anh mong rằng nhà họ Phó đủ thông minh, đừng ép anh phải cạn kiệt kiên nhẫn.

Chợt anh nhớ đến câu mà Thư Viện từng nói: "Người giả vờ ngủ thì không thể đánh thức được."

Tham vọng của hai cha con nhà họ Phó lớn hơn rất nhiều so với năng lực của bọn họ. Với những người như vậy, trừ khi họ tự mình chịu đau khổ rồi mới tỉnh ngộ, còn không thì dù người khác có nói bao nhiêu cũng vô ích.

Cố Chấn Viễn nhìn đồng hồ, dự định sẽ nán lại thêm mười phút rồi rời đi. Anh đã mấy ngày không về nhà rồi, anh muốn về nhà ôm vợ cùng xem con gái.

Đúng lúc này Phó Minh Lan lại chưa từ bỏ ý định mà tìm đến. Cố Chấn Viễn liếc nhìn phó quan Giang bên cạnh, anh ta lập tức bước lên chặn trước mặt cô ta.

"Phó tiểu thư, cô có chuyện gì sao?" Giang phó quan và Phó Minh Lan cũng xem như quen biết vài năm rồi.

Anh ta đương nhiên hiểu rõ tâm tư của Phó Minh Lan dành cho Cố Chấn Viễn. Nếu như Cố Chấn Viễn chưa kết hôn, có lẽ anh ta còn sẵn lòng nói giúp Phó Minh Lan vài câu. Dù sao anh ta cũng không muốn nhìn thấy Cố Chấn Viễn cứ mãi cô đơn.

Nhưng bây giờ Cố Chấn Viễn đã kết hôn, con gái cũng hơn một tuổi rồi. Anh ta có thể nhìn ra tình cảm giữa hai người Cố Chấn Viễn và vợ rất tốt. Có đôi khi Cố Chấn Viễn tan làm sớm, anh sẽ cùng Thư Viện dạo bước trong vườn.

Từ vợ mình, anh ta cũng biết được dù Thư Viện còn trẻ nhưng cô ấy là người chín chắn, làm việc rất có chừng mực.

Anh ta cũng nhận thấy từ khi Thư Viện đưa con gái trở về, tâm trạng của Cố Chấn Viễn đã tốt lên rất nhiều.

Đã như vậy, làm sao anh ta có thể để một người phụ nữ khác chen vào, phá hoại tình cảm của vợ chồng Cố Chấn Viễn chứ? Huống hồ, Cố Chấn Viễn hoàn toàn không có chút tình cảm nào đối với Phó Minh Lan. Trước đây, anh ấy giúp đỡ nhà họ Phó chẳng qua là vì nể mặt Phó lão gia tử đã khuất mà thôi.

Một khi đã như vậy hắn lại như thế nào có thể làm mặt khác nữ nhân tới phá hư Cố Chấn Viễn phu thê cảm tình đâu, càng miễn bàn Cố Chấn Viễn đối Phó Minh Lan càng là không có nửa điểm cảm tình, hắn phía trước sẽ giúp Phó gia tất cả đều là xem ở chết đi phó lão gia tử phân thượng.

"Phó quan Giang." Phó Minh Lan nở một nụ cười nhẹ: "Tôi muốn nói chuyện với anh Cố một chút, có được không?"

Cô ta không tin Cố Chấn Viễn thực sự không nhận ra mình. Chắc chắn là vì dạo gần đây anh quá mệt mỏi mà thôi.

"Phó tiểu thư, tiên sinh mệt mỏi." Nếu Cố Chấn Viễn không muốn cho Phó Minh Lan tới gần, vậy thì anh ta tuyệt đối sẽ không để Phó Minh Lan tiến thêm dù chỉ một bước.

Sắc mặt Phó Minh Lan lập tức thay đổi: "Tôi chỉ muốn nói chuyện với anh Cố một chút thôi mà."

"Phó tiểu thư, cô với tiên sinh không thân thiết gì, tôi nghĩ ngài ấy cũng không có chuyện gì để nói với cô cả." Phó quan Giang suýt nữa thì nói thẳng ra: Cố Chấn Viễn không muốn gặp cô, cô có thể cút ra xa được không?

Phó Minh Lan không ngu ngốc, đương nhiên cô ta hiểu ý của phó quan Giang. Cô ta cũng không muốn làm ầm lên ở nơi công cộng.