Chương 38

"Vậy dì còn nhớ mẹ chồng cháu đã mất như thế nào không?" Thư Viện nhìn chằm chằm dì Cố, chậm rãi nói: "Cháu nghe Chấn Viễn kể rằng, khi bà còn sống, bà rất thương người em gái là dì. Nhưng sau khi bà mất đi, vì quan hệ huyết thống với nhà họ Cố mà Chấn Viễn không thể ra mặt đòi lại công bằng cho mẹ. Trong lòng anh ấy đã đau khổ vô cùng rồi. Thế mà dì, em gái của bà, lại đứng đây bênh vực nhà họ Cố. Dì không sợ mẹ chồng cháu ở dưới suối vàng sẽ đau lòng sao?"

Dì Cố vốn là người dễ bị ảnh hưởng, vì nuông chiều và tin tưởng cô con gái nhỏ của mình nên bà ta mới bị thuyết phục để đến đây. Nhưng bây giờ, sau khi nghe Thư Viện nói vậy, bà ta chợt nhớ lại sự yêu thương mà chị gái đã dành cho mình khi còn sống. Bà cũng nhớ rõ khi chị gái trở về nhà thương tâm khổ sở. Nghĩ đến điều đó, bà ta lại cảm thấy có lỗi với chị gái của mình.

Bà ta biết chị gái thà chết cũng không muốn ly hôn, nhưng khi đó, chị buộc phải ký vào đơn ly hôn vì tên khốn Cố Minh Phong đã lấy cha mẹ bọn họ ra để uy hϊếp chị.

Cũng chính vì vậy, khi chị qua đời, cha mẹ họ mới đau lòng đến thế, đặc biệt là cha, ông càng day dứt hơn bao giờ hết, bởi chính ông là người đã chọn cho chị một người chồng khốn nạn như vậy.

Dì Cố biết rằng lẽ ra mình nên đứng về phía chị gái. Nếu không phải do Cố Minh Phong bội bạc, thì chị gái bà ta đã không đoản mệnh ra đi sớm như vậy. Cha mẹ bà ta cũng sẽ không vì quá đau lòng và day dứt trước sự ra đi của con gái mà sớm qua đời.

Nếu cha mẹ vẫn còn sống, thì bà ta cũng sẽ không phải chịu cảnh vất vả, tủi nhục ở nhà chồng. Dù anh trai có đối xử tốt với bà ta, nhưng làm sao có thể so sánh được với tình thương của cha mẹ ruột?

Thế nhưng, dì Cố lại nhớ đến lời con gái mình nói, chuyện quá khứ không thể thay đổi, điều quan trọng là hiện tại. Nếu bây giờ không nhân lúc cha của Cố Chấn Viễn còn sống để thuyết phục anh trở về, thì sau này khi ông ta mất đi, Cố Chấn Viễn thật sự sẽ không còn đường quay lại nhà họ Cố nữa.

Dù cha của Cố Chấn Viễn đã từng sai lầm, nhưng cũng nên cho ông ta một cơ hội để bù đắp chứ? Hơn nữa, bà ta tin rằng người chị đã khuất cũng không muốn nhìn thấy Cố Chấn Viễn cô độc một mình trên cõi đời này, không có lấy một người trong tộc nâng đỡ.

"A Viện dù sao đi nữa, Chấn Viễn cũng mang họ Cố. Dù Cố Minh Phong có sai, nhưng các em của Chấn Viễn đâu có lỗi gì. Sao không nhân cơ hội này để họ có thể hòa giải, sau này còn có thể qua lại giúp đỡ lẫn nhau. Cháu biết mà, một cây làm chẳng nên non, ba người thợ giày cũng hơn một Gia Cát Lượng!"

Con cái của Cố Minh Phong với người vợ sau thì có thể là người tốt được sao? Chúng nó không gây rắc rối đã là may mắn lắm rồi, trông mong chúng giúp đỡ ư? Chỉ e rằng chỉ thêm rắc rối mà thôi. Những người em như vậy, Cố Chấn Viễn căn bản không cần.

Nhưng nếu nói thẳng ra điều này với dì Cố, e rằng bà sẽ khóc lóc ngay trước mặt cô mất.

Trong mắt Thư Viện, dì Cố chỉ là một người ngu dốt, mà đối phó với kiểu người như thế, cô có đến cả trăm loại phương pháp.

Vấn đề là, người phụ nữ ngu dốt này lại là dì ruột của Cố Chấn Viễn. Nếu không đến mức đường cùng, cô cũng không muốn trở mặt với bà ta.

"Chấn Viễn sao lại chỉ có một mình chứ? Anh ấy còn có dì, còn có cậu mợ, còn có mấy anh chị em họ nữa. Mọi người đều là người thân của anh ấy mà." Còn về cô em họ kia thì miễn bàn, con gái út của dì Cố cũng cùng một giuộc với mẹ mình thôi.

"Chuyện đó không giống nhau!" Dì Cố nhìn Thư Viện, nói: "Dù chúng ta có quan hệ huyết thống với Chấn Viễn, nhưng dù sao cũng vẫn cách một tầng quan hệ. Chỉ có người nhà họ Cố mới là ruột thịt gần gũi nhất với Chấn Viễn!"