Chương 7: Tôi không quan trọng

"Đọc được chương mới, trái tim trống rỗng vì mong chờ đã lâu được lấp đầy, họ sẽ có được niềm vui tuy ngắn ngủi nhưng lại kéo dài. Đối với tôi, mỗi lần đọc được bình luận của họ, tôi đều cảm thấy rất mãn nguyện, đó là một niềm vui mà tôi chưa từng có được."

Nói ra những lời này, cô như dùng cạn sức lực toàn thân.

Lục Thừa Phong bị cô làm cho sững sờ, nhìn những giọt nước mắt của cô rơi xuống như chuỗi ngọc đứt dây, lòng anh nhói lên một nỗi xót xa. Anh không ngờ cô lại đau lòng đến thế.

Bờ vai cô run lên vì tiếng nức nở, anh biết giờ đây cô chắc chắn đang rất buồn.

Lục Thừa Phong ôm lấy cô, lòng tốt lại hóa thành chuyện xấu: "Được rồi, đều là lỗi của anh."

Mễ Lặc đưa tay gạt nước mắt: "Anh có biết mình vừa nói những lời tàn nhẫn thế nào không? Chẳng lẽ tôi không biết đau lòng sao? Hay là cảm xúc của tôi đối với anh không quan trọng?"

"Phải, tôi vô dụng, không biết làm gì cả, cũng không có tiền, chỉ có thể dựa vào anh nuôi. Anh không cho tôi tiền thì tôi sẽ chết đói, sẽ không sống nổi. Tôi phải cầu xin anh, quỳ xuống van nài anh thì mới có thể sống lay lắt. Tôi cũng không xứng có sở thích riêng, tôi chỉ có thể lấy lòng mẹ anh và em gái anh, làm cho tất cả mọi người vui vẻ mới là trách nhiệm của tôi. Những thứ khác không quan trọng, tôi không quan trọng."

"Nếu anh cảm thấy tôi không bỏ ra công sức gì thì không đáng được hưởng thụ, tôi sẽ ra ngoài làm việc."

Rõ ràng người ở ngay trước mắt, nhưng Lục Thừa Phong lại cảm thấy cô ngày càng xa cách, xa đến mức anh sắp không thể níu giữ được nữa.

Anh muốn xoa đầu cô: "Không, anh chưa bao giờ nghĩ như vậy. Có phải họ lại nói gì với em không?"

Trái tim vốn đã tan nát lại càng thêm mong manh, cảm xúc của Mễ Lặc gần như sụp đổ: "Anh còn muốn tiếp tục đả kích tôi nữa sao? Xin anh rời đi, còn nữa, mang bát mì đi luôn."

"Đừng mà." Lục Thừa Phong có chút hoảng hốt: "Anh, anh vừa rồi…"

Mễ Lặc bịt tai lại, đẩy anh ra: "Tôi không muốn nghe, anh đi đi."

Lục Thừa Phong đành tiu nghỉu rời đi, để cô bình tĩnh lại rồi anh sẽ quay lại dỗ dành.

"Nhớ ăn mì nhé, đừng để mình bị đói."

Ra khỏi phòng, Lục Thừa Phong khép cửa lại nhưng không rời đi.

Trong đêm khuya tĩnh lặng, qua một cánh cửa, anh có thể nghe thấy tiếng nức nở của cô. Anh đẩy cửa, cố gắng bước thật nhẹ nhàng đến trước mặt cô.

Cô đang gục trên bàn làm việc, sống lưng phập phồng lên xuống, cánh tay mảnh khảnh tương phản mạnh mẽ với mặt bàn màu đen. Dù không nhìn thấy mặt, cũng đủ để thấy được nỗi đau của cô.

Lục Thừa Phong giơ tay lên, mủi lòng muốn an ủi cô.

Mễ Lặc né đi, giọng nói nghèn nghẹn: "Anh còn có chuyện gì sao?"

Lục Thừa Phong rụt tay lại: "Ngày mai Doanh Doanh về, chúng ta đã hẹn cùng nhau đi đón con bé. Em đừng buồn quá, không thì con bé thấy em không vui, nó cũng sẽ buồn theo đấy."

"Không cần anh nhắc, tôi biết rồi. Anh đi trước đi, tôi không muốn nói chuyện với anh."

Sau khi anh đi, Mễ Lặc rất lâu vẫn chưa thoát ra khỏi tâm trạng chán nản. Cô mặc sức trút bỏ những cảm xúc tồi tệ đã tích tụ bấy lâu, tự chữa lành trong quá trình giải tỏa cho đến khi không còn đau buồn nữa.

Máy tính vang lên một tiếng "ding dong".

Mễ Lặc ngẩng đầu, có người gửi email cho cô, là một dãy số quen thuộc không thể quen thuộc hơn. Mở ra, chính là những bức ảnh nɠɵạı ŧìиɧ của Lục Thừa Phong.

Trước đây, cô không dám đối mặt với sự thật đằng sau.

Lần này, cô trả lời email.

— Cô là ai?

Bên kia không hồi âm.

Một thông báo đẩy của Weibo thu hút sự chú ý của cô, đó là bài phỏng vấn ban ngày của Lục Thừa Phong. Cô bấm vào, lướt xuống xem bình luận.

Ai nấy đều khen anh, nói anh đẹp trai đã đành lại còn có tiền, quan trọng là chung thủy, ai cũng muốn lấy được một người đàn ông như anh.