Vinh Niệm Từ khẽ nhíu mày, thì ra dòng nước nóng ban nãy là từ đây mà ra.
Làn da cô vốn trắng xanh kiểu ít thấy ánh nắng, bởi Vinh Niệm Từ không thích ra ngoài vận động. Hầu như tất cả những hoạt động dưới trời nắng đều được xem là mối đe dọa tiềm ẩn với sự an toàn của cô.
Cho nên mỗi khi nằm yên trên giường lâu, sắc mặt thiếu hồng hào, làn da liền trở nên tái nhợt như búp bê sứ.
“Chân tôi... đẹp đến mức vậy sao?” Vinh Niệm Từ vừa khó hiểu, vừa thấy hơi ngượng: “Vợ... chẳng lẽ định giúp mình tẩy lông à?”
Tô Diệp có thật sự hứng thú với lông tơ trên chân cô hay không thì Vinh Niệm Từ không rõ, chỉ biết ánh mắt của cô ấy khiến cô rợn cả người.
“Tô tiểu thư bắt đầu tháo dây quần ngủ của cô rồi đó.”
Giọng hệ thống quản gia đều đều như đang thông báo thời tiết.
Vinh Niệm Từ lập tức ôm chặt lấy chiếc quần ngủ, mặt đỏ như sắp bốc cháy, lui người co rúm ở một góc giường: “Rốt cuộc là đang làm cái gì vậy...”
Thấy cô thực sự không đỡ nổi nữa, hệ thống bèn gọi Đinh Đinh ra cứu viện.
Đinh Đinh xuất hiện cùng tiếng chuông leng keng vui nhộn, vừa ló mặt đã khiến Tô Diệp khựng lại. Tô Diệp phản xạ nhanh, lập tức kéo chăn phủ lên người Vinh Niệm Từ.
Nị phủ phàng quá nhanh, Vinh Niệm Từ lãnh đủ một màn... suýt nghẹt thở: “...”
Tô Diệp từ trên giường nhảy xuống, bước tới trước mặt Đinh Đinh, sờ trán robot một cái, vuốt nhẹ lên lớp vỏ trơn nhẵn.
Đinh Đinh xoay một vòng, đưa ra khay đồ ăn sáng.
Lúc này Vinh Niệm Từ mới phản ứng được, hóa ra hai người họ đã ngủ một đêm, bây giờ đã sang ngày hôm sau, tới giờ ăn sáng.
Tô Diệp khẽ nói một câu “Cảm ơn,” rồi lại đứng lặng im tại chỗ, không bước tiếp nữa.
Đinh Đinh cũng không động đậy.
Hai người nhìn nhau, lặng lẽ không nói lời nào.
Một lúc sau, Tô Diệp lên tiếng: “Còn chuyện gì nữa không?”
Đinh Đinh theo phản xạ quay sang nhìn Vinh Niệm Từ, rồi ngay lập tức nhận ra hành vi của mình quá rõ ràng, liền ôm đầu, vẻ mặt đầy hối hận.
Tô Diệp chỉ tay về phía Vinh Niệm Từ: “?”
Đinh Đinh lí nhí nói: “Tiểu chủ nhân đang làm gì vậy...”
Tô Diệp bình tĩnh đáp: “Tìm sẹo.”
Đinh Đinh nghe xong thì ngơ ngác. Buông tay khỏi đầu, chắp tay thành nắm tròn tròn trước ngực, nghiêm túc nói: “Gia chủ có điều kiện y tế tiên tiến nhất, cho dù có bị thương cũng sẽ không để lại sẹo đâu.”
Tô Diệp lại lắc đầu, không biết lấy đâu ra sự chắc chắn ấy: “Sẽ có.”
Đôi mắt Đinh Đinh hiện lên dấu chấm hỏi, còn chưa kịp lấy hết dũng khí để hỏi vì sao, thì đã thấy Tô Diệp nhếch môi cười, để lộ hàm răng trắng tinh với hai chiếc răng nanh nhỏ: “Chắc chắn là sẽ có.”
Con người vẫn là con người, chỉ có công nghệ là thay đổi. Vết thương có thể được xóa bỏ bằng kỹ thuật y tế, nhưng không có nghĩa là sẹo sẽ không xuất hiện.
Bởi giờ đây người ta chuộng làn da mịn màng trắng trẻo, ngay cả đàn ông cũng thích tẩy lông toàn thân, huống gì là phụ nữ yêu cái đẹp.
Giữ lại sẹo giờ đây đã trở thành một hành vi có chủ đích — như thể muốn ghi nhớ điều gì đó, lưu giữ một kỷ niệm không thể xóa mờ.
Đinh Đinh không hiểu nổi tại sao một người mạnh mẽ, lạnh lùng và vô tình như gia chủ lại có điều gì đáng để khắc ghi đến thế. Cô chỉ biết tròn mắt nghi hoặc, rồi rút vào trong tường.
Tô Diệp kéo một chiếc ghế ngồi cạnh đầu giường Vinh Niệm Từ, lặng lẽ ăn nốt phần bữa sáng của mình, sau đó lại tiếp tục... cởϊ qυầи áo của Vinh Niệm Từ.
Hệ thống quản gia khẽ thở dài: “Ngăn được một lúc, không ngăn được cả đời... Tôi chỉ giúp được gia chủ đến đây thôi.”
Vinh Niệm Từ không nói gì.
Hệ thống quản gia lấy làm lạ, nhẹ nhàng chọc cô một cái.
Vinh Niệm Từ mặt lạnh đi, quay người sang hướng khác.
Hệ thống quản gia: "..."
“Đừng có tự thu mình lại như thế mà.” Hệ thống giả vờ thấu hiểu an ủi: “Đó là vợ cô, đâu phải người ngoài.”