Vinh Niệm Từ chộp lấy bàn tay nghịch ngợm ấy: “Dính đầy dầu, em rửa tay chưa?”
Tô Diệp ngẫm nghĩ một chút, rồi xấu hổ nói nhỏ: “Lau lên người chị rồi...”
Vinh Niệm Từ: "..."
Kỳ thi bắt đầu. Vinh Niệm Từ cúi đầu dặn Tô Diệp: “Ngồi yên ở đây, không được lên tiếng.”
Tô Diệp ngoan ngoãn ngồi xuống, gật đầu vâng lời.
Thời gian làm bài kéo dài suốt hai tiếng. Khi ánh sáng trên màn hình điện tử tắt đi, mọi người lần lượt đứng dậy rời khỏi phòng thi.
Lúc này, Vinh Niệm Từ mới cúi xuống nhìn đứa nhỏ đang ngồi ngoan dưới gầm bàn.
Đứa nhỏ ngủ thϊếp đi, tựa đầu lên bàn học. Hai tay ngoan ngoãn đặt lên bụng, miệng hơi hé, hơi thở nhẹ nhàng, chìm vào giấc ngủ say sưa.
Robot bước tới, Vinh Niệm Từ nhẹ nhàng bế đứa trẻ đặt vào vòng tay nó, động tác rất khẽ, trong mắt còn mang theo một tia yêu thương đến chính cô cũng không nhận ra: “Tránh mặt người khác, đừng để ai thấy, đưa cô bé về lại nhà họ Tô.”
Tô Diệp mới đi học được vài ngày đã bị đưa trả lại nhà. Theo lời robot kể, đây là mệnh lệnh chính miệng Vinh Niệm Từ đưa ra.
Cha mẹ nhà họ Tô lập tức lo lắng bất an, sợ Tô Diệp gây ra chuyện gì khiến chủ nhân không vừa lòng.
Mãi đến một tuần sau, anh trai Tô Diệp là Tô Kỳ về nhà, mang theo lời nhắn từ nhà họ Vinh: “Đứa nhỏ còn quá bé, đợi vài năm nữa rồi hãy đưa đến.”
Lúc này, cha mẹ họ Tô mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng thả Tô Diệp ra sau một tuần nhốt con bé trong phòng vì sợ liên lụy.
Nghe tin Tô Diệp bị trả về, Tô Kỳ cũng có chút bực bội.
Đứa em gái này xuất hiện rất không đúng lúc, ngay khi cha mẹ cậu đang rơi vào giai đoạn căng thẳng nhất của cuộc ly hôn.
Thời buổi này, tỉ lệ sinh thấp, phụ nữ ít có ý định sinh con. Hơn nữa họ đã có Tô Kỳ, nên ban đầu mẹ Tô định phá thai. Nhưng cha Tô lại nhất quyết phản đối, thái độ vô cùng cứng rắn. Trong mắt ông, đứa trẻ chưa ra đời cũng là một “tài sản”, không chịu chút vất vả mang thai nhưng đã sớm tính toán cách lợi dụng “khoản đầu tư” này.
Vì vậy hai người không ly hôn, con cũng thuận lợi chào đời. Nhưng trong nhà chẳng ai để tâm đến con bé. Vừa sinh ra, Tô Diệp đã bị để mặc khóc lóc trên giường, ăn uống vệ sinh đều giao cho bảo mẫu. Lớn lên một chút cũng không ai chơi cùng, bảo mẫu thì chăm sóc hời hợt, có lần sơ ý khiến Tô Diệp ngã từ bục cao xuống, đập đầu, từ đó về sau nói chuyện, suy nghĩ đều chậm chạp hơn người bình thường.
Cha mẹ thấy con như vậy thì lại càng bỏ mặc.
Tô Kỳ từ nhỏ đã bị sắp xếp lịch học dày đặc, được gửi đến nhà họ Vinh để làm bạn học, áp lực vốn rất lớn. Cậu càng không đồng ý việc họ đưa Tô Diệp sang đó.
“Con bé đầu óc vốn đã không lanh lợi, còn đem tới nhà họ Vinh, chẳng phải rước họa vào thân sao?”
Tô Kỳ lạnh giọng nói với cha mẹ đang ở đầu dây bên kia: “Con không rõ chuyện gì xảy ra, chỉ có thể giúp hỏi thử một chút thôi.”
Đầu dây bên kia nói nhanh mấy câu gì đó, sắc mặt Tô Kỳ càng thêm khó coi: “Biết rồi, biết rồi. Nhốt con bé lại thì có ích gì, nó vốn dĩ đã chẳng thích chạy nhảy gì rồi.”
Tô Kỳ và Vinh Niệm Từ bằng tuổi nhau, đều mới mười hai, đang ở cái tuổi lòng tự tôn bốc cao như núi, bị ép phải cúi đầu nhờ vả người khác, trong lòng chẳng khác nào nuốt phải cục tức.
“Bộ vừa bị táo bón hả? Mặt nhăn nhó dữ vậy?” Vinh Niên vừa đi ngang, thấy Tô Kỳ đứng nép sát góc tường, tay nắm điện thoại, bèn bật cười trêu chọc.
Tính cách Vinh Niên hoạt bát, dễ gần, chẳng có tí kiêu căng nào dù là người nhà họ Vinh, thế nên cậu ta chơi được với không ít người trong giới con nhà quyền quý.
Tô Kỳ ngẩng đầu lên, thấy là anh ta thì khẽ gọi một tiếng: “Anh.”
Do dự một lúc, cuối cùng Tô Kỳ cũng kể lại chuyện của Tô Diệp.