Vinh Niệm Từ sững sờ, mãi đến khi kịp phản ứng lại thì đã giơ tay ra đỡ lấy cơ thể bé nhỏ kia.
Tô Diệp mặt đỏ bừng vì gắng sức, bám lấy lòng bàn tay của Vinh Niệm Từ, ngẩng lên lộ ra khuôn mặt cũng đỏ bừng như trái táo chín.
“He he.” Tô Diệp cười toe toét, vô tư hết mức: “Chị ơi, em đến chơi với chị nè~”
Vinh Niệm Từ mấp máy môi vài cái, còn đang ngỡ ngàng: “Em... sao em lên được đây?”
Đây là tầng hai mà.
Vinh Niệm Từ lập tức thò đầu ra nhìn. Dưới chân Tô Diệp là một đường gờ trang trí nhô ra, ngay bên cạnh là khung cửa sổ của nhà vệ sinh vừa được mở hé.
Cô bé này thật sự bò từ cửa sổ nhà vệ sinh ra, rồi men theo đường gờ trang trí chỉ rộng có ba phân mà trèo tới đây, muốn mất mạng thật sao?!
Đôi chân nhỏ xíu của Tô Diệp đang kiễng lên, run rẩy bám vào mép tường, cả người trông như một chiếc lá bé tẹo bị gió thổi lật phật, lúc nào cũng có thể rơi xuống.
Vinh Niệm Từ lập tức túm cổ áo sau của cô bé, lôi vào bên trong, đặt lên đùi mình. Cô hạ giọng, nghiêm khắc hỏi: “Em có biết vừa rồi em làm chuyện nguy hiểm thế nào không?”
Tô Diệp rụt cổ lại, không hiểu sao chị lại tức giận như thế. Cô đưa bàn tay mũm mĩm ra, chỉ ra ngoài cửa sổ, lí nhí nói: “Thầy bảo hôm nay kiểm tra, không cho em vào...”
“Thế nên em leo tường à? Em giỏi quá ha? Ở đó cao ba mét, nhỡ té xuống thì sao? Em không biết sợ à?”
Vinh Niệm Từ thật sự không thể hiểu nổi.
Tô Diệp vẫn cười, giọng nhẹ hều như không có gì: “Em không thấy sợ mà.”
Vinh Niệm Từ bắt đầu cảm thấy thế giới này thật quái dị, cô nghiêng đầu, nghiêm túc hỏi: “Em có bị ngốc không?”
Tô Diệp sững lại một chút, rồi ngượng ngùng cúi đầu, khẽ đáp: “Dạ, có...”
Vinh Niệm Từ: "..."
Tô Diệp bắt đầu nhúc nhích trong lòng cô, mềm mềm, ấm ấm, như một cái lò sưởi bé xíu. Tìm được tư thế dễ chịu rồi, cô bé khẽ ngả người ra sau, dựa lên người Vinh Niệm Từ, không nhúc nhích nữa.
Vinh Niệm Từ bị biến thành gối ôm người sống, sắc mặt như vừa ăn phải thìa cơm thiu.
Chẳng bao lâu, Tô Diệp phát hiện ra hộp cơm đang mở trên bàn.
Khẩu phần của Vinh Niệm Từ tất nhiên không giống người bình thường, trong hộp cơm được bày biện đẹp đẽ, từng miếng bánh nhỏ nhiều màu sắc được xếp ngay ngắn, mùi thơm ngọt ngào lan tỏa khiến người ta nuốt nước miếng.
Tô Diệp há miệng, nước dãi từ khóe môi nhỏ xuống từng giọt.
Vinh Niệm Từ cảm thấy trong lòng bàn tay mình có gì đó mát mát, cúi đầu nhìn khóe miệng khẽ giật.
“...Cho em đấy.”
Vinh Niệm Từ mặt không cảm xúc nhét luôn hộp cơm vào lòng Tô Diệp, còn tiện tay lau nước miếng lên phần bèo ren trên cổ áo cô bé: “Ăn đi.”
Tô Diệp vừa nhai vừa nhét đầy bánh vào miệng.
Hương ngọt lan tỏa trong không khí, như từng sợi tơ mang móc câu, lướt qua chóp mũi Vinh Niệm Từ, khẽ khàng trêu chọc.
Vinh Niệm Từ nhịn không được, lên tiếng: “Cho chị ăn một miếng.”
Tô Diệp phủi mấy vụn bánh dính trên tay, cúi đầu chọn lựa trong hộp, rồi đưa tới miệng cô một miếng đẹp nhất: “Chị ăn đi.”
Vinh Niệm Từ cắn một miếng. Tô Diệp vẫn giữ tay giơ lên, mắt to như nho đen nhìn cô chăm chú, còn nghiêng người khẽ chạm vào khóe môi cô, dính vài hạt gạo còn sót lại lên miếng bánh.
Tô Diệp làm việc gì cũng rất nghiêm túc, ngay cả chuyện đút ăn cũng không ngoại lệ. Vinh Niệm Từ không hiểu sao lại để cô đút thêm hai miếng nữa, đến khi bừng tỉnh mới nhận ra mình đâu phải không có tay, sao lại để con nhóc này đút cho ăn?
Nghĩ thông suốt, Vinh Niệm Từ sầm mặt, giật lấy miếng bánh trong tay Tô Diệp rồi nhét luôn vào miệng.
Tô Diệp nhìn cô đầy lo lắng: “Ăn nhanh vậy coi chừng mắc nghẹn đó.”
Vinh Niệm Từ vừa nhai vừa không đáp lời.
Tô Diệp liền xoay người lại trong lòng cô, bàn tay nhỏ đập lên ngực cô, nhẹ nhàng vuốt xuống dưới.