Vinh Niệm Từ nói tiếp: “Đã muốn đánh người trút giận, sao lại là gối? Gối to cũng không được. Ít nhất cũng phải là cái xà beng hợp kim chứ.”
Hệ thống quản gia: “Muốn chết thì đừng lôi cả cô ấy theo.”
Chiếc gối thôi mà cũng đủ khiến tóc Tô Diệp dựng đứng lên, nếu đổi thành hợp kim, có khi cô ấy nằm dưới đất mà tóc vẫn dựng được.
Vinh Niệm Từ khẽ cười: “Quả nhiên em vẫn mềm lòng, không nỡ để tôi bị đau.”
Hệ thống quản gia: “Hừ, thật là gặp ma rồi.”
Vinh Niệm Từ thở dài: “Chuyện như vậy, nên làm trong âm thầm. Ví dụ như đổi cho tôi loại quần áo có chất liệu mềm nhưng dễ sinh tĩnh điện. Tôi đang kết nối với máy từ não, tĩnh điện sẽ càng mạnh hơn, da tôi sẽ liên tục mất nước, rồi nứt nẻ, khô rát. Sau đó em lại bôi cho tôi loại thuốc bôi hiệu quả nhưng vừa đau vừa ngứa, tôi sẽ ngứa đến điên, đau đến sống không bằng chết.”
Hệ thống quản gia sững người: “Gia chủ...”
Vinh Niệm Từ bình thản nói: “Em vẫn có thể đút tôi ăn như người bình thường, cho tôi nối ống, để tôi bài tiết nhờ trợ giúp. Nhưng tôi nằm bất động thế này, nhu động ruột đương nhiên sẽ kém đi, kết quả là táo bón. Đến lúc đó, em sẽ có lý do chính đáng để cho robot thụt rửa cho tôi, đứng nhìn tôi bài tiết. Đối với một người như tôi, việc nằm yên không thể phản kháng, mặc người ta thao túng, mất hết tôn nghiêm và nhân cách... chính là sự sỉ nhục và chà đạp lớn nhất.”
Hệ thống quản gia nhạy bén nhận ra cảm xúc của Vinh Niệm Từ không bình thường. Những điều cô nói, không giống một phỏng đoán lý thuyết, mà giống như đã từng trải qua tận mắt vậy.
Vinh Niệm Từ vỗ tay, đổi chỗ ngồi, nhăn mặt: “Ghế này cứng quá, nặn cho tôi cái ghế sofa mềm hơn đi.”
Hệ thống không nói hai lời, lập tức làm theo.
Vinh Niệm Từ nằm xuống, mặc cho ý thức trôi nổi, rồi thϊếp đi lúc nào không hay.
Trong giấc mơ, là những tháng ngày hạnh phúc nhất giữa hai người.
Kiếp trước, ý thức của Vinh Niệm Từ không tỉnh lại quá sớm. Đôi khi cô có vài lần tỉnh mơ hồ, nếu vô tình nghe thấy Tô Diệp nói chuyện, cô sẽ cố gắng tỉnh táo thêm một chút.
Ban đầu Vinh Niệm Từ rất bất ngờ. Cô có thể hiểu được việc Vinh Liên tìm người “xung hỉ” cho mình – dù sao trong gia tộc cũng đã có kẻ phản bội, ai cũng không thể tin, chỉ có người ràng buộc bằng quan hệ hôn nhân mới có thể yên tâm sắp xếp ở bên cạnh.
Cô ngạc nhiên là người đó lại là Tô Diệp.
Trong ký ức, Tô Diệp là một đứa trẻ rất trầm lặng, những thứ người khác thích chơi cô đều không màng. Cô không thích chạy nhảy, chẳng ưa váy vóc, càng không hứng thú với công viên giải trí. Cô chỉ như một cục bột dẻo dính người, lúc nào cũng bám dính lấy Vinh Niệm Từ, đi đâu cũng theo sau, gỡ mãi không ra.
Một người hướng nội như vậy... lại có ngày trở thành vợ của người khác sao?
Năm đó, vào một mùa thu khi cả hai còn nhỏ, các gia tộc phụ thuộc của nhà họ Vinh như thường lệ đưa con cái đến biệt viện của Vinh gia để học cùng con cháu nhà chính.
Mô hình giống như học chung, chỉ là không phải một kèm một.
Tranh đua, nịnh trên chèn dưới là chuyện bình thường. Những đứa trẻ có xuất thân thấp thường xuyên bị xa lánh. Nhà họ Tô cũng không thuộc dạng danh giá gì.
Tô Diệp có một người anh trai rất tài giỏi, học ở lớp lớn hơn, hiếm khi xuất hiện cùng cô, cũng không mấy khi kịp che chở cho cô.
Vì thế, Tô Diệp trở thành kiểu bị bắt nạt trong nhóm “dưới đáy của dưới đáy”.
Năm đó, cô vừa tròn sáu tuổi, lần đầu được đưa đến biệt viện Vinh gia, xách theo một túi nhỏ, trong đó là một chú mèo bông bằng bàn tay.
Lần đầu tiên ra mắt các bạn, đã có người cười nhạo cô là con nít bám váy, vừa thấp bé vừa buồn cười, còn mang theo đồ chơi. Họ giật lấy chú mèo bông của cô, ném xuống đất rồi giẫm lên.
Tô Diệp lao tới giành lại mèo, kết quả bị đẩy ngã lăn ra đất, người lấm lem toàn bụi cát.