Chương 14

Nhà họ Vinh chẳng khác gì một vực sâu không đáy, nuốt chửng sinh mạng của vô số người. Từ giây phút Vinh Niệm Từ ngồi lên chiếc ghế gia chủ, cuộc đời cô đã định sẵn sẽ là một ván cờ đầy âm mưu và máu lạnh.

Ban đầu, cô xuất hiện với khí thế bình tĩnh, tự tin, điều gì cũng nắm trong lòng bàn tay. Dù có bị tính kế đến mức thành người thực vật, cô vẫn không hề từ bỏ sự kiêu hãnh của mình.

Nhưng về sau... cô bắt đầu biết sợ.

Bởi vì cô nhận ra mình không thể bảo vệ được Tô Diệp.

Luôn có một bàn tay đen tối, vô hình, như lưỡi dao lặng lẽ lơ lửng trên đầu cô, đang từng chút một áp sát xuống cổ. Cô biết rõ có người muốn gϊếŧ mình, nhưng lại chẳng thể lần ra được dấu vết nào.

Ngay cả mạng sống của bản thân còn giữ không nổi, thì lấy gì để bảo vệ người mình yêu?

"Đang Đang... có người muốn gϊếŧ tôi." Vinh Niệm Từ bước lên ghế, ngồi xổm xuống, ánh mắt trống rỗng nhìn vào một điểm trong không trung.

Hệ thống quản gia co rúm lại, không dám thở mạnh. Vì xét cho cùng... mọi chuyện đều là lỗi của nó.

"Đăng Đăng sẽ dốc toàn lực bảo vệ gia chủ." Hệ thống nói, giọng khẽ đi.

Vinh Niệm Từ chẳng mảy may phản ứng trước lời cam kết trung thành của hệ thống, chỉ khẽ lắc đầu: "Chương trình của cô quá cồng kềnh, mỗi giây trôi qua đều có hàng triệu phép tính được thực hiện. Cô không thể đảm bảo rằng mọi quyết định đều hoàn toàn chính xác."

Hệ thống quản gia nghe vậy suýt nữa thì òa khóc. Nhưng Vinh Niệm Từ vẫn nói tiếp, giọng điệu không mang theo chút tình cảm nào: "Đã tìm ra đoạn mã phát lệnh xả áp chưa?"

Hệ thống lí nhí đáp, gần như rêи ɾỉ: "Tìm... tìm được rồi."

"Truy ra được nó thuộc quyền hạn của ai không?" Vinh Niệm Từ hỏi tiếp.

Hệ thống im lặng.

Tức là... không.

"Một đoạn mã bình thường, được gửi đi như mọi lần, vậy mà trong quá trình vận hành lại bị “biến dị” thành lệnh tấn công... Đang Đang, cô nói xem, có phải rất thần kỳ không?"

Có người muốn gϊếŧ cô. Chuyện đó, cô không cảm thấy lạ, cũng không còn thấy đáng sợ.

Điều đáng sợ là kẻ đó có quyền truy cập vào hệ thống nhà họ Vinh, thậm chí còn nắm được một phần đường đi nước bước trong quá trình vận hành. Họ chỉ cần khẽ động một cái – như ném một viên sỏi xuống mặt hồ yên tĩnh cũng đủ để tạo ra hiệu ứng cánh bướm, dẫn đến vụ nổ của cả một ngọn núi lửa dưới đáy biển.

Không thể truy ra tung tích. Cũng không cách nào phòng bị.

Hệ thống quản gia ôm đầu, co rúm lại ngồi trong góc tường, lí nhí nói: "Chỉ cần gia chủ chưa tỉnh dậy... quyền hạn của tôi sẽ không bị rò rỉ ra ngoài..."

Khóe miệng Vinh Niệm Từ khẽ cong, nhưng trong đáy mắt lại chẳng có lấy một tia ý cười.

"Rồi sẽ đến lúc... cô buộc phải mở quyền." Giọng cô lạnh lùng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào màn hình giám sát: "Nhưng Tô Diệp... không được chết."

Cô sẽ không để Tô Diệp chết thêm một lần nào nữa.

Không biết đã trôi qua bao lâu, Tô Diệp nằm gục bên mép giường, ngủ không yên, trở mình một cái liền lăn xuống đất.

Dưới sàn là tấm thảm dày mềm mại, cô bị cú ngã làm tỉnh, mở mắt nhìn trần nhà vài giây, có lẽ không đau lắm nên lại tiếp tục ngủ thϊếp đi.

Ánh mắt Vinh Niệm Từ nhìn cô vừa bất đắc dĩ lại dịu dàng: “Dưới đất lạnh, bảo Đinh Tử bế cô ấy lên giường.”

Hệ thống quản gia: “Là Đinh Đinh ạ.”

“Ừ được rồi, Đang Đang.”

Hệ thống quản gia: “...”

Một cô ngốc nhỏ như vậy, yêu hay hận gì cũng đều viết hết lên mặt. Vinh Niệm Từ lại tự hỏi, kiếp trước chắc đầu óc cô có vấn đề mới có thể buông tay cô gái này. Không còn cô chở che, Tô Diệp sao có thể sống yên ổn được?

Vinh Niệm Từ khẽ nói: “Thẻ chính vốn đã nằm trong cơ thể em từ nhỏ, em đâu phải không biết, cần gì cứ phải lấy gối đập tôi trước mặt như thế?”

Hệ thống nhìn ánh mắt dịu dàng kia của cô, bỗng thấy gai cả người.