Chương 12

Một biệt thự rộng lớn như vậy, thoáng chốc chỉ còn lại một mình Tô Diệp và một đám robot.

Đám robot đều được lập trình với nhiệm vụ riêng, làm việc nghiêm ngặt theo chương trình định sẵn. Chỉ cần Tô Diệp không chủ động gọi, chúng tuyệt đối sẽ không xuất hiện trước mặt cô.

Vinh Niệm Từ quét mắt đánh giá Tô Diệp từ đầu đến chân, giọng điệu cực kỳ chê bai: Đang Đang, sao vợ tôi vẫn còn mặc áo khoác của gã đàn ông lang thang kia vậy?"

Hệ thống quản gia lặng lẽ trả lời: "Có lẽ... là cô ấy không có quần áo khác."

Vinh Niệm Từ hừ lạnh, vặn lại ngay: "Thế thì sao? Tôi phải biết đường đưa quần áo cho cô ấy à?"

Hệ thống quản gia: "..."

Người này không thể nói chuyện tử tế được à...

Nửa phút sau, một con robot tròn trĩnh từ trong tường bước ra, chỉ cao bằng nửa người Tô Diệp, đôi mắt to tròn, trông rất ngoan ngoãn. Giọng nó là kiểu loli ngọt ngào. Hai tay nâng lên một bộ quần áo sạch sẽ, ngẩng đầu nói: "Tiểu chủ nhân, tôi là quản gia riêng của ngài – Đinh Đinh. Có nhu cầu gì, cứ nói với tôi nhé."

Tô Diệp mở to mắt, có vẻ hơi ngạc nhiên. Một lúc sau, cô mới đưa tay xoa đầu con robot nhỏ, môi khẽ cong lên, nở một nụ cười rất nhẹ.

"Đinh Đinh." Tô Diệp gọi.

Đinh Đinh xoay vòng ngay tại chỗ, đèn trên đầu sáng xanh, vui vẻ đáp: "Có đây ạ!"

Tô Diệp chớp mắt, lại gọi thêm một tiếng: "Đinh Đinh."

Đinh Đinh bắt đầu xoay vòng quanh Tô Diệp, tốc độ khá nhanh, giọng nói gấp gáp: "Đinh Đinh ở đây nè, tiểu chủ nhân không thấy Đinh Đinh sao?"

Tô Diệp bật cười, đưa tay ấn nhẹ lên đầu nó: "Đinh Đinh!"

Đinh Đinh lập tức dừng lại, đèn trên người nhấp nháy đủ màu sắc, vui mừng như trẻ con được khen.

Vinh Niệm Từ đứng nhìn cảnh đó, ánh mắt tràn đầy yêu thương, nhẹ giọng thở dài: "Cô ấy vẫn luôn thích mấy món đồ như thú nhồi bông... Dễ thương ghê."

Hệ thống quản gia liếc nhìn cái đầu trọc lóc bằng hợp kim của Đinh Đinh, cạn lời.

Vinh Niệm Từ lại tiếp tục lẩm bẩm, trong giọng nói có chút hoài niệm: "Hồi nhỏ Tô Diệp đã ngốc nghếch như vậy rồi, cho miếng kẹo là có thể vui cả buổi. Tâm tư đơn giản, mỗi lần ở bên cô ấy đều thấy rất dễ chịu."

Hệ thống quản gia cũng đồng tình: "Quả thật, Tô Diệp tiểu thư là một cô gái tốt bụng và trong sáng."

Bên kia, Tô Diệp nói với Đinh Đinh: "Giúp tôi lấy một cái gối ôm được không?"

Đinh Đinh xoay một vòng rồi lon ton chạy đi, chẳng mấy chốc đã quay lại, trên đầu đội một chiếc gối vuông mềm mại, kích thước khoảng năm mươi phân.

Vinh Niệm Từ chỉ chăm chú nhìn Tô Diệp, khẽ nhép môi: "Hóa ra vợ tôi thích ôm gối khi ngủ à..."

Cô chọc chọc hệ thống, mở chế độ châm chọc: "Nhưng mà này, cái tên Đinh Đinh này do cô đặt đấy à, Đang Đang?

Cái tên nghe như tên công ty sửa nhà đang rao vặt ngoài đường vậy.

Hệ thống quản gia bất đắc dĩ trả lời: "Đinh Đinh hệ thống con của tôi. Trong nhà chỉ được phép có một trí tuệ nhân tạo chính là tôi, nên nó buộc phải theo họ "Đinh" của tôi.

Vinh Niệm Từ nhìn Đinh Đinh – đang tròn mắt nhìn Tô Diệp không rời, rồi cảm thấy... con robot này không giống trí tuệ nhân tạo, mà giống... trí tuệ nhân tật hơn.

Bên cạnh, Tô Diệp đưa gói đồ nhỏ cho Đinh Đinh, cởϊ áσ khoác bên ngoài ra rồi thay một bộ đồ ngủ mềm mại. Vết nước dính trên người cô đã sớm bị máy khử trùng ở cửa làm bay hơi sạch sẽ, bây giờ làn da sạch sẽ đến mức không một hạt bụi.

Cô nói nhẹ nhàng: "Đinh Đinh, về nghỉ trước đi, có gì tôi gọi sau."

Đinh Đinh ngoan ngoãn xoay một vòng rồi lùi vào tường, biến mất.

Xử lý xong mọi việc, Tô Diệp cũng chẳng còn chuyện gì để làm nữa, ánh mắt cô dần dần chuyển sang... Vinh Niệm Từ.

Trong phòng ngủ chỉ có một chiếc giường lớn. Vinh Niệm Từ đang nằm chính giữa, bên trái, bên phải và dưới chân cô, mỗi bên đều đủ chỗ cho ba, bốn người nằm chéo nằm ngang.

Tô Diệp cau mày nhìn phần giường còn trống, như đang suy nghĩ xem nên nằm ở đâu thì hợp lý.