Chương 10

Tô Diệp siết chặt dây quai chiếc túi nhỏ trong tay, đôi mắt mở to, hốc mắt đỏ hoe mà không nói lời nào.

Không khí trở nên căng thẳng, cả căn phòng rơi vào im lặng nặng nề.

“Đang Đang, sao vợ lại ghét tôi vậy?” Vinh Niệm Từ khẽ hỏi, giọng vừa nhẹ nhàng vừa chua xót.

Tô Diệp đang bài xích cô – Vinh Niệm Từ nhìn ra rõ ràng.

Tô Diệp chưa bao giờ giỏi che giấu cảm xúc. Mỗi cái cau mày, ánh mắt, từng động tác nhỏ... cô đều hiểu. Chỉ một ánh nhìn là đủ để thấy sự căng thẳng, dè dặt, đề phòng trong cô.

Nếu như... những chuyện sau đó không xảy ra. Nếu như họ gặp lại nhau trong một hoàn cảnh khác...

Tô Diệp... lẽ ra đã có thể rất vui khi gặp cô.

Hệ thống quản gia phân tích một lúc, rồi bình tĩnh đưa ra kết luận: “Cô ấy sợ gia chủ.”

Dây thần kinh trong đầu Vinh Niệm Từ giật mạnh một cái: “Tôi biết.”

Hệ thống lại tiếp tục lật hồ sơ lý lịch của Tô Diệp, giọng điệu trung lập nhưng đầy cảm khái: “Cô ấy thật đáng thương.”

Vinh Niệm Từ thở dài, ánh mắt trở nên phức tạp: “Tôi biết.”

Hệ thống do dự một chút, rồi nhẹ giọng khuyên: “Cô đối xử với người ta tốt hơn một chút đi...”

Vinh Niệm Từ cuối cùng cũng nhịn hết nổi, gào lên: “Câm miệng!”

Hệ thống: ...Là cô hỏi tôi trước mà.

Vinh Liên ở bên cạnh bỗng đẩy nhẹ Tô Diệp một cái, khiến cô ngã chúi về phía Vinh Niệm Từ.

Vinh Niệm Từ thấy vậy thì tim nhói lên, giọng gấp gáp: “Ê, cẩn thận!”

Tô Diệp nửa quỳ bên mép giường, bàn tay đặt lên cánh tay Vinh Niệm Từ.

Vinh Niệm Từ đang mặc bộ đồ ngủ mềm mại và sang trọng, chất liệu lụa cao cấp — một thứ cực kỳ đắt đỏ trong thời đại hiện tại.

Làn da trên cánh tay cô ấy mịn màng, đàn hồi tốt, hoàn toàn không có dấu hiệu teo cơ dù đã nằm liệt giường lâu ngày.

Tô Diệp nhìn cô, bất chợt trong lòng trào lên ký ức kiếp trước.

Năm đó, khi Vinh Niệm Từ không tỉnh lại, lặng lẽ nằm yên nhắm mắt suốt một năm, nhà họ Vinh liền trở thành thế giới của Tô Diệp.

Mỗi sáng sớm, cô sẽ thức dậy, nhẹ nhàng xoa bóp toàn thân cho Vinh Niệm Từ, làm giãn từng sợi cơ, từng đường gân. Cô sẽ lau người cho cô ấy, thoa kem dưỡng, cắt móng tay, tỉ mỉ lau đi lớp da chết trên môi.

Đến bốn giờ chiều, khi ánh nắng dịu dàng tràn ngập trong sân, Tô Diệp sẽ đẩy cô ấy ra ngoài phơi nắng. Cô hái vài bông hoa tươi, cắm vào bình, đặt bên cạnh ghế tựa của Vinh Niệm Từ, để cô ấy được ngửi mùi hoa thơm.

Xuân đến thu đi, Tô Diệp lặp đi lặp lại những việc đó, chẳng hề thấy phiền — ngược lại, còn cảm thấy rất hạnh phúc.

Tô Diệp từng nghĩ... nếu Vinh Niệm Từ mãi mãi không tỉnh lại, thì cũng không sao cả.

Máy đo sóng não phát ra những tiếng “tít tít” dồn dập, báo hiệu biên độ dao động có sự thay đổi.

Mọi ánh mắt lập tức dồn về phía màn hình. Đường sóng vốn dĩ phẳng lì, tê liệt giờ như sống lại — mềm mại uốn lượn, nhấp nhô từng nhịp, bắt đầu mở rộng độ dao động.

Tựa như ai đó khẽ khàng gảy lên một sợi dây đàn.

Tô Diệp giật mình, như bị bỏng, vội rút tay lại.

Vinh Liên sững người một lúc rồi lập tức lao tới, nắm lấy tay Tô Diệp, ép cô đặt lại lên khuôn mặt của Vinh Niệm Từ.

Sóng não lại dao động.

Chỉ một cái chạm đã là phản ứng hiếm hoi từ một người đang hôn mê sâu.

Hệ thống quản gia lặng lẽ quan sát, trong lòng cảm thấy Vinh Niệm Từ đúng là kiểu người kín đáo mà lẳиɠ ɭơ, nhưng không dám nói thẳng: “Cô có thể mạnh dạn thêm chút nữa. Vinh Liên sắp nhét luôn cô ấy vào chăn của cô đấy.”

Trong không gian ý thức, Vinh Niệm Từ biến thành hình người, bắt chéo chân ngồi lơ lửng, cười đến đắc ý: “Thứ tình cảm không giấu nổi ấy, cuối cùng cũng trào ra từ... sóng não.”

Hệ thống quản gia thầm nghĩ: Thật ra là cô lẳиɠ ɭơ thì có.

Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên, nhẹ mà run: “Tôi có một yêu cầu.”

Tất cả mọi người đều quay sang nhìn Tô Diệp.