Chương 9

Tô Diệp như người vừa trở về từ thế giới khác, ánh mắt mơ hồ dần trở nên tỉnh táo. Cô cúi đầu, xoa xoa ngực để nén lại cảm xúc nghẹn ngào trong lòng không nói lời nào, nhưng cũng không từ chối.

Thế là hai người thuận lợi đưa Tô Diệp trở về nhà họ Vinh.

Trong phòng ngủ của gia chủ, máy đo sóng não hiện lên những đường tín hiệu đủ màu sắc, lặng lẽ sáng.

Tô Diệp bước vào căn phòng quen thuộc ấy, cả người co lại như con mèo ướt, vai rụt lại, đầu cúi gằm, mặt nhăn nhó, biểu cảm đầy khó chịu và phản kháng.

Thông qua hệ thống quản gia, Vinh Niệm Từ kết nối được với camera giám sát trong phòng. Vừa nhìn thấy Tô Diệp, cô đã không kìm được mà hét lên đầy kích động: "Vợ ơi!"

Hệ thống quản gia lập tức nhấn nút tắt tiếng, bất đắc dĩ lên tiếng: "Cô ấy đang ở đó đấy."

Nhưng Vinh Niệm Từ chẳng buồn quan tâm, một tràng “vợ ơi” cứ tuôn ra không ngừng, như thể hét càng nhiều thì Tô Diệp càng nghe thấy được. Đến cuối cùng, cô tủi thân đến mức bật khóc: “Hu hu... Tôi nhớ em quá...”

Hệ thống quản gia suýt nữa thì treo máy vì sốc: Đúng là kiểu “nhảy disco trên mộ” – có khác gì gặp ma đâu chứ?

Nhưng hệ thống sao có thể hiểu được. Vinh Niệm Từ đã tốn biết bao tâm tư, tính toán đủ đường chỉ để được sống tiếp, vậy mà cuối cùng vẫn không thể giữ được mạng. Trước lúc chết, điều khiến cô hối hận nhất chính là không được gặp Tô Diệp lần cuối.

Cô cũng chẳng biết sau khi mình chết, Tô Diệp sẽ sống ra sao. Khi còn sống, cô đã âm thầm để lại không ít tài sản cho Tô Diệp – chỉ mong cô ấy chịu sống yên ổn, sống thật lâu, tiêu xài vô lo suốt một đời.

“Vợ ơi, sao em lại làm cái vẻ mặt đó với tôi...” Vinh Niệm Từ có chút tổn thương, sau đó đột nhiên gào lên như nổi điên: “Cái thứ rác rưởi đàn ông nào mà em lại mặc đồ của hắn hả?”

Hệ thống quản gia khẽ “gãi” cái tai ảo, rồi phát lại đoạn ghi hình cảnh Vinh Liên bắt người cho Vinh Niệm Từ xem.

Càng xem, Vinh Niệm Từ càng thấy có gì đó sai sai, lẩm bẩm: "Tôi cảm thấy vợ có vấn đề..."

Lời còn chưa nói hết, bên ngoài đã có tiếng người trao đổi.

Vừa thấy Vinh Niệm Từ đang nằm trên giường, Vinh Liên liền đỏ mắt. Dù cô không phải kiểu người dễ khóc, nhưng mỗi lần rưng rưng lại càng thêm sốt ruột. Cô gần như nhảy dựng lên trước mặt Tô Diệp, gắt gỏng: “Cô nhìn chị ấy đi! Thành ra thế này rồi, cô thật sự nhẫn tâm được sao?!”

Tô Diệp khẽ lùi lại một bước, mím môi, không nói một lời.

Vinh Niệm Từ đưa tay chạm vào màn hình ảo đang phát hình ảnh, ngón tay lướt qua gương mặt Tô Diệp, vuốt nhẹ đôi mắt, đôi tai của cô ấy từng chút một, như thể thật sự có thể chạm đến. Cảm xúc trong cô dâng lên cuồn cuộn, gần như tràn ra khỏi l*иg ngực.

Vinh Niên kéo tay Vinh Liên lại, nhận phần đóng vai “người tốt”, nói với giọng ôn hòa: “Tô tiểu thư, tình hình chắc cô cũng thấy rồi. Nhà họ Vinh chúng tôi là hạng người thế nào chắc không cần nói nhiều. Nếu không phải gia chủ đích thân chọn cô, chúng tôi cũng chẳng ép cô phải gả vào đây.”

Tô Diệp mím môi, lộ rõ vẻ không vui.

Lại nữa, lại là những lời cô chẳng hiểu nổi.

Vinh Niệm Từ chọn cô? Làm sao có thể chứ?

Từ trước đến nay, hết lần này đến lần khác, cô ấy chưa từng chọn cô.

Vinh Liên như muốn khóc, giọng nghẹn ngào: “Sóng não của chị ấy... chỉ phản ứng với một mình cô thôi.”

Tô Diệp ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn về phía màn hình hiển thị sóng não cạnh Vinh Niệm Từ.

Đường sóng trên màn hình gần như nằm yên — chậm rãi, yếu ớt đến mức gần như không tồn tại.

Nếu sóng não của người bình thường là một bản giao hưởng trầm bổng, sôi động như nhạc phim, vẽ nên từng dải gene rực rỡ sắc màu — thì sóng não của Vinh Niệm Từ lại giống như một thảo nguyên mùa đông vô tận. Đó là một hồ nước chết sâu trong đất liền, tĩnh lặng, u buồn. Ngoài âm thanh gió thổi lướt qua, kéo theo vài cọng cỏ khô, chút bụi mờ làm dậy lên gợn sóng rất nhỏ — thì chẳng còn gì khác nữa.