Chỉ là không biết vì sao, dạo gần đây, đã rất lâu rồi nó không còn nhìn thấy cô ấy nữa.
Lâu là bao lâu nhỉ? Từ lần cuối gặp cô ấy đến giờ, đã trôi qua mấy lần mặt trời mọc rồi nhỉ…
Mèo tam thể miên man suy nghĩ, cơn buồn ngủ dần kéo đến, cho đến khi một giọng nói quen thuộc vang lên.
“Meo Meo?”
Một bên tai mèo tam thể khẽ động đậy, cơn buồn ngủ lập tức tan biến.
Nó nhẹ nhàng nhảy khỏi cành cây, vừa chạy đến nơi phát ra giọng nói vừa liên tục kêu “meo meo meo”. Cái đuôi bông xù vểnh cao, đầu đuôi cong thành hình dấu hỏi nhỏ.
Con vật hai chân vẫn như mọi khi, ngồi xổm xuống, mở một hộp thức ăn.
Mèo tam thể lập tức vùi đầu vào ăn ngấu nghiến.
Hương vị quen thuộc của món ăn và hơi thở quen thuộc trên người con vật hai chân - tất cả đều khiến nó an tâm. Nó vừa ăn vừa híp mắt hưởng thụ.
Chỉ là… hình như con vật hai chân này không vui vẻ lắm.
“Meo Meo, xin lỗi nhé, chị chỉ có thể cho em ăn loại thức ăn rẻ tiền này thôi. Ban đầu chị định sau khi tốt nghiệp sẽ đón em về nuôi, nhưng bây giờ xem ra ngay cả bản thân còn nuôi không nổi, không ngờ chị lại vô dụng đến vậy.”
Lâm Thư Nghiên nhẹ nhàng vuốt đầu mèo, giọng nói đầy áy náy: “Chỉ có em là chịu nghe chị than thở thôi.”
Hiện tại thị trường việc làm ảm đạm, “tốt nghiệp là thất nghiệp” đã không còn là chuyện hiếm.
Ba mẹ Lâm Thư Nghiên mất sớm, cô lại có tính cách hướng nội, không người thân, không bạn bè, trên lưng còn gánh khoản vay sinh viên. Suốt bốn năm đại học, cô đều dựa vào việc làm thêm ở tiệm trà sữa để trang trải cuộc sống.
Lâm Thư Nghiên luôn một thân một mình, cô cảm thấy mình bị lạc lõng trong nhóm bạn cùng lớp.
Chỉ có con mèo tam thể này là sẵn sàng chủ động thân cận cô.
Cô vốn định tìm một công việc tốt, thuê nhà xong sẽ đón bé mèo tam thể này về. Nhưng đến gần ngày tốt nghiệp, vất vả lắm mới hoàn thành xong bài luận văn. Kết quả nhìn lại bảng tuyển dụng nhân viên mùa xuân và thu, tất cả hồ sơ cô gửi đi đều như đá chìm đáy biển.
Một cảm giác cô độc như bị cả thế giới vứt bỏ dâng trào trong lòng.
Lâm Thư Nghiên đau xót, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn xuống từ đôi mắt hạnh, rơi lên đầu con mèo nhỏ.
Mèo tam thể đang ăn ngon lành bỗng dừng lại, ngước đôi mắt xanh biếc như ngọc lục bảo lên nhìn con vật hai chân của nó, nghiêng đầu đầy khó hiểu.
Dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng mèo tam thể ngửi thấy mùi đau buồn.
Sao tự nhiên lại không vui nữa?
Cái đầu nhỏ của mèo tam thể suy nghĩ một lát rồi đi đến một kết luận đầy thuyết phục đối với loài mèo: Nhất định là con vật hai chân này đang đói! Cô ấy thấy nó ăn ngon như vậy, sắp ăn hết thịt rồi mà bản thân lại chẳng có gì ăn!
Không thể chấp nhận được! Lần nào nó cũng ăn sạch thức ăn mà con vật hai chân này săn được, khiến cô ấy chẳng còn gì để ăn, mà trên đời này không có gì đáng buồn hơn là bụng đói cả!