Chương 2

Lần này ký hợp đồng với đội tuyển chuyên nghiệp trong một tựa game hoàn toàn mới, chính là một khởi đầu mới tinh. Cậu thật sự hy vọng lần này sẽ không như những lần trước, chưa đi được nửa chặng đường đã phải dừng lại giữa chừng.

Những chuyện như thế lặp lại quá nhiều lần, đến mức khiến người ta bắt đầu nghi ngờ liệu mình có phải là "sao chổi trời sinh" không.

Hai người vừa uống vừa nói vài lời chúc tụng. Uống một lúc, người Liêu Vũ bắt đầu nóng ran. Vốn dĩ cậu đã ít uống rượu, nên tửu lực cũng yếu đến thảm thương, phản ứng rất nhanh.

Liêu Vũ đứng dậy:

“Tôi đi rửa mặt cái đã.”

Lâm Cảnh liếc nhìn một cái, giật mình thốt lên:

“Ui! Mau đi đi, mặt cậu đỏ quá rồi đó!”

Liêu Vũ: “...”

Đến trước bồn rửa tay, vừa nhìn gương, Liêu Vũ cũng sững người. Da cậu vốn đã trắng, giờ thêm men rượu bốc lên mặt, hai gò má đỏ ửng trông rất nổi bật.

Nếu là người khác, có lẽ sẽ bị trêu là “mặt đỏ như khỉ bị vỗ mông”, nhưng vì Liêu Vũ vốn đã đẹp trai sẵn, nên bây giờ nhìn thế nào cũng chỉ khiến người khác cảm thấy hoạt sắc sinh hương (vẻ đẹp sống động, rực rỡ).

Chính chủ “hoạt sắc sinh hương” thì không nghĩ nhiều đến vậy, chỉ cúi đầu mở vòi nước lạnh dội lên mặt. Khi với tay lấy chai nước rửa tay, vừa nhìn thấy đám lọ chai đặt trên bồn rửa, cậu liền lúng túng.

Trên mặt bàn xếp bốn chai nhỏ hình vuông, màu đen, nhìn qua thì giống hệt nhau, chỉ khác màu nhãn dán.

Rõ ràng bên trong không phải cùng một loại dung dịch, nhưng nhãn thì lại dùng ngôn ngữ nước ngoài, trông na ná tiếng Anh, nhưng lại có ký hiệu dấu trọng âm kỳ lạ, chắc chắn không phải tiếng Anh. Liêu Vũ nhìn không hiểu.

Đang mờ mịt thì bên cạnh vang lên một giọng nam:

“Cậu đang tìm cái gì?”

Giọng nói cực kỳ dễ nghe.

Liêu Vũ trả lời:

“Nước rửa tay.”

Người kia chỉ tay về phía chai thứ hai từ bên trái, nhãn dán màu xanh nhạt:

“Cái này.”

Tay của đối phương rất đẹp, thon dài, khớp xương rõ nét.

“Cảm ơn.” Liêu Vũ nói.

Cậu ấn hai lần lấy nước rửa tay, người kia vẫn đứng bên cạnh bồn rửa tay, không đi. Ban đầu Liêu Vũ cứ tưởng người đàn ông là nhân viên phục vụ đi ngang qua, nhưng giờ mới phát hiện không phải.

Liêu Vũ nhìn người kia qua gương, sững người bởi vì người nọ quá đẹp trai.

Không phải chỉ đẹp kiểu bình thường, mà là đẹp đến xuất sắc.

Anh mặc áo khoác denim màu xanh đậm, bên trong là áo thun đen. Áo khoác có họa tiết thời thượng, không quá sặc sỡ, vừa vặn toát lên khí chất. Chiếc áo thun thì đơn giản, nhưng trước ngực có một thiết kế nhỏ rất nổi bật, treo một chiếc huy hiệu kim loại sáng lấp lánh.