Chương 8

Về đến nhà, Diệp Vãn đặt Tuế Tuế lên giường, ngồi xổm xuống nâng chân giường lên, lấy ra tấm lệnh bài tông môn được kê bên dưới, lau qua loa.

Nếu không phải vì Tuế Tuế, tấm lệnh bài này có lẽ sẽ không bao giờ được thấy ánh mặt trời nữa. Tính từ ngày nguyên chủ rời tông môn đi rèn luyện, đã gần mười năm rồi, không biết tấm lệnh bài này có hết hạn chưa.

Diệp Vãn lại lôi túi trữ vật của nguyên chủ ra, đổ hết đồ bên trong ra ngoài.

Nguyên chủ lúc chạy trốn đã dùng hết những thứ có thể dùng, giờ trong túi trữ vật này chỉ còn lại một cuốn tông môn quy tắc, một bộ đồng phục đệ tử tông môn, một bộ y phục dự phòng, một thanh pháp kiếm tứ phẩm bị hỏng, một cái cuốc nhỏ dùng để trồng trọt, một viên linh thạch trung phẩm, mười viên linh thạch hạ phẩm, hai cây linh thảo tam phẩm và một khối khoáng thạch.

Diệp Vãn nhặt hòn đá truyền thừa đã khiến nguyên chủ chết không cam lòng trong đống đồ lên.

Không Thanh đã truyền linh lực cho con gái mình, trong túi trữ vật không có món nào có thể dùng làm quà cảm ơn. Hòn đá này được lấy từ động phủ của một đại năng, đã không có duyên với nguyên chủ, tức là cũng không có duyên với nàng, đưa ra làm quà cảm ơn cũng không đến nỗi nào.

Nghĩ đi nghĩ lại, Diệp Vãn lại hơi không cam lòng. Dù sao cũng là thứ mà nguyên chủ đã liều mạng có được, biết đâu thử lại một lần nữa lại mở được thì sao.

Ai quy định rằng đá truyền thừa không thể ăn lại cỏ cũ chứ, biết đâu sau mấy năm lắng đọng, hòn đá này lại muốn ra ngoài dạo chơi thì sao.

Liều một phen, xe đạp biến thành xe máy. Cố một phen, hòn đá biến thành bàn tay vàng.

Diệp Vãn dùng linh lực rạch ngón tay, ép ra một giọt máu, nhỏ lên hòn đá. Cũng không biết có đủ không, dù sao nguyên chủ lúc hấp hối cũng đã để lại cả vũng máu.

Ba giây sau, không có gì xảy ra. Diệp Vãn xìu xuống, biết ngay mình không có số làm nữ chính.

Ngay lúc Diệp Vãn chuẩn bị chấp nhận hiện thực, một luồng sáng trắng lóe lên, khi mở mắt ra lần nữa, nàng đã ở giữa hàng vạn sợi chỉ màu.

"Thế nào là dệt?" Một giọng nói uy nghiêm vang lên từ không gian mờ ảo.

Diệp Vãn ngây người một lúc, rồi tỉnh táo lại ngay, xoa xoa tay đầy phấn khích, dồn hết mười hai vạn phần tinh thần của kiếp trước khi thi công chức ra để đối phó.

"Dệt bắt nguồn từ việc đan, dùng những vật hình sợi nhỏ đan xen vào nhau để tạo thành vật phẩm, như cỏ, mây, tre và các vật liệu tự nhiên khác. Nếu chỉ nói riêng chữ “dệt”, nó dùng để chỉ tất cả các loại vải được dệt từ sợi gai, sợi tơ."