Nói đến trẻ con trong tu chân giới, thứ không thiếu nhất là linh khí, nhưng đứa trẻ này như thể được linh khí rót vào người, khiến người ta vừa nhìn đã yêu.
Tần Tử Tuân chủ động bước tới ngồi xổm xuống, giọng nói bất giác trở nên nũng nịu: "Bé con, mấy tuổi rồi? Tên gì thế?"
Quản sự há hốc mồm, đây còn là vị Tần sư huynh chuyên cà khịa trời đất, chọc ngoáy không khí đó sao?
Lần này Tần sư huynh được cử đến chiêu mộ đệ tử, chưa bao giờ có sắc mặt tốt, nếu có con chó chạy ngang qua, có lẽ hắn ta cũng muốn đá một cái.
"Muội tên là Tuế Tuế, năm nay mười tuổi rồi ạ!" Tuế Tuế xòe mười ngón tay, giọng sữa trong trẻo, giòn tan.
Tần Tử Tuân không khỏi nghi ngờ có phải mình nhìn nhầm không, đứa trẻ này chắc chắn mười tuổi chứ?
"Tuế Tuế." Giọng Diệp Vãn không lớn, nhưng uy lực không nhỏ.
Tuế Tuế mân mê ngón tay: "Xin lỗi ca ca, muội nói dối ạ, Tuế Tuế ba tuổi hơn một chút xíu, sắp mười tuổi rồi ạ!"
Tần Tử Tuân không nhịn được véo má tiểu cô nương: "Vậy nói cho ca ca biết, tại sao lại muốn nhanh lớn đến mười tuổi thế?"
"Vì mẹ lúc nào cũng nói với Tuế Tuế, đợi lớn lên rồi sẽ biết. Muội có rất nhiều rất nhiều câu hỏi muốn biết, nên phải nhanh nhanh lớn lên ạ."
Tần Tử Tuân nhướng mày: "Tuế Tuế muốn biết gì?"
Tuế Tuế ngẩng đầu nhìn lên trời: "Muội muốn biết tại sao cha của người khác đều ở dưới đất, còn cha của muội lại ở trên trời."
Tim Tần Tử Tuân hẫng một nhịp, liếc nhìn Diệp Vãn, lại thấy nàng quay mặt đi.
Đây là đã chạm vào nỗi đau của người ta rồi, hắn ta đúng là đáng chết mà!
"Ca ca cũng không biết ạ? Vậy thôi để Tuế Tuế lớn lên tự biết vậy." Tuế Tuế thở dài.
Mẹ nói đúng, mọi việc đều phải tự dựa vào mình.
Tần Tử Tuân: ...
Không phải hắn ta không biết, mà là không nỡ làm tổn thương trái tim non nớt.
"Ca ca, vậy huynh có biết tại sao các đại nương các thẩm tử trong làng lại gọi cha muội là ông Trời (thiên gia gia) không ạ? Họ gọi cha muội là gia gia, sao không gọi muội là cô cô?"
Tiểu cô nương muốn làm cô cô lâu lắm rồi. Cô cô của Hổ Tử ca ca còn nhỏ hơn cả Hổ Tử ca ca, mỗi lần Hổ Tử ca ca có đồ ăn ngon đều phải hiếu kính cho cô cô.
Tần Tử Tuân cảm thấy hình như mình đã hiểu lầm gì đó.
Hắn ta liếc nhìn Diệp Vãn đang quay lưng đi, hai vai khẽ run, rồi hạ giọng hỏi Tuế Tuế: "Ai nói với muội là cha muội ở trên trời?"