"Oa! Mẹ giỏi quá! Vèo... biến mất rồi!"
Tuế Tuế xuống giường đi vòng quanh Diệp Vãn, muốn tìm ra những thứ bị mẹ giấu đi.
"Đây là túi trữ vật, có thể đựng rất nhiều đồ, sau này mẹ sẽ mua cho con một cái."
"Dạ! Mẹ ơi, con muốn dùng nó chơi trốn tìm, trốn vào trong đó thì không ai tìm được con nữa!"
Phải nói rằng suy nghĩ của trẻ con thật đáng yêu.
"Tuế Tuế không trốn được đâu, nhưng trốn Tuế Tuế nhỏ thì được. Có cần mẹ giúp cất đi không?"
"Không cần không cần, không có ai ở cùng, Tuế Tuế nhỏ sẽ sợ lắm." Tuế Tuế vừa có được bạn chơi mới, sao nỡ bỏ xuống nhanh như vậy.
"Vậy khi nào con không ôm nổi nữa thì nói với mẹ." Diệp Vãn dắt tay Tuế Tuế đi ra ngoài.
"Mẹ ơi, chúng ta đi đâu vậy ạ?"
"Đi tìm đồ ăn ngon để nuôi Tuế Tuế béo lên, mới dễ bán theo cân."
Đồ ăn ngon!
Mắt Tuế Tuế sáng lên, lắc tay mẹ: "Mẹ yêu Tuế Tuế nhất, sao nỡ bán Tuế Tuế chứ!"
...
Trời vừa tờ mờ sáng, người trong làng đã dậy sớm đi làm đồng, con đường nhỏ dẫn ra ngoài làng vắng tanh.
Diệp Vãn dẫn Tuế Tuế đến gõ cửa nhà Không Thanh.
Không Thanh đã dậy rồi, đang lật những vị thuốc trên nia, để lát nữa trời nắng thì mang ra phơi.
"Đến rồi à." Không Thanh dường như không ngạc nhiên trước sự xuất hiện của hai mẹ con.
Ông ấy bước tới bế Tuế Tuế lên, liếc nhìn con búp bê trong lòng tiểu cô nương: "Tuế Tuế có thấy khó chịu ở đâu không?"
"Không gia gia, con khỏe lắm, không cần uống thuốc đắng đâu ạ!" Cả người tiểu cô nương có chút kháng cự, sợ Không gia gia sẽ châm kim, cho uống thuốc đắng.
Không Thanh kiểm tra cơ thể Tuế Tuế, xác định tình trạng bộc phát hôm qua đã tạm thời ổn định, ông ấy mới yên tâm.
"Tốt lắm, sau này phải nghe lời mẹ, nếu không là phải quay về để Không gia gia châm kim uống thuốc đắng đấy."
"Con nghe lời mẹ, mẹ cũng phải nghe lời con nhé, nếu không là phải về đây châm kim, uống thuốc đắng đó ạ." Tuế Tuế quay đầu nhìn mẹ, mắt đảo tròn.
Sau này khi Tuế Tuế muốn ăn đồ ngon, mẹ đừng cản Tuế Tuế, đó mới là mẹ ngoan.
"Đúng là con gái của ta, mới tí tuổi đã biết tính toán rồi." Diệp Vãn nhẹ nhàng véo má phúng phính, lấy ra món quà cảm ơn đã chuẩn bị.
"Lần này đến đây, ngoài việc từ biệt Không gia gia, ta còn có một món quà nhỏ mọn để cảm ơn."
Diệp Vãn lấy ra một cái cuốc nhỏ và hai cây linh thảo tam phẩm, cùng với khối khoáng thạch đó.