Cô mở một chai nước khác, lấy gói khăn giấy từ túi ra, rút một tờ, làm ướt.
Ở đây không có gương, Mộ Thinh vỗ nhẹ vào cánh tay cậu ấy, ra hiệu cậu bỏ tay xuống: “Để tôi lau.”
Bùi Thuật không hiểu rõ ý cô lắm, ánh mắt nhìn cô có phần nghi hoặc.
Ngay sau đó, cậu cảm nhận được hai ngón tay của Mộ Thinh đang kẹp lấy hai bên cằm mình, ngón giữa cong đặt dưới cằm, khẽ nâng lên.
Bùi Thuật phối hợp ngửa đầu, tạo điều kiện thuận lợi cho cô thao tác.
Cậu ngoan ngoãn ngồi yên, không nhúc nhích, ánh mắt cũng không rời khỏi Mộ Thinh.
Dưới ánh đèn trên trần bệnh viện, cậu có thể thấy rõ những sợi lông tơ mịn màng trên khuôn mặt cô.
Khoảng cách thật gần.
Bùi Thuật cảm thấy cả hơi thở của mình cũng trở nên chậm rãi hơn.
Sau khi lau được một vết bẩn, Mộ Thinh cuối cùng cũng không nhịn được mà đưa tay che mắt cậu lại.
Hàng mi dài dưới lòng bàn tay cô khẽ run lên, nhưng cậu không hề có ý định tránh né.
Mộ Thinh thu tay về, mở miệng một cách không tự nhiên: “Nhắm mắt lại.”
Bùi Thuật ngơ ngác nhìn cô một cái, nhưng vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt.
Cậu rất vui.
Thời gian qua, không ai đối xử dịu dàng với cậu như thế, mọi người đều mắng chửi, đánh đập cậu.
Cậu không hiểu tại sao Mộ Thinh lại bảo cậu nhắm mắt, nhưng chỉ cần cô nói, cậu sẽ làm theo.
Khi nhắm mắt lại, cảm giác của làn da càng trở nên rõ ràng hơn.
Cậu có thể cảm nhận rõ ràng tờ khăn giấy ướt lướt qua mặt mình từng chút một.
Thỉnh thoảng còn có tay của Mộ Thinh chạm vào.
Khác với cảm giác mát lạnh ẩm ướt của khăn giấy, tay cô khô ráo, lại mềm mại, ấm áp.
Cậu bắt đầu thấy thích cảm giác ấy.
Mộ Thinh không ngờ Bùi Thuật lại hợp tác đến vậy. Cô bảo nhắm mắt, cậu liền ngoan ngoãn nhắm suốt.
Rất nghe lời.
Cảm giác bị nhìn chăm chú biến mất, Mộ Thinh nhanh chóng giúp cậu lau sạch vết bẩn trên mặt.
Da cậu rất đẹp, mịn màng mềm mại.
Mộ Thinh nhẹ nhàng phủi đi mảnh giấy còn sót lại trên mặt cậu: “Xong rồi, mở mắt đi.”
Ánh đèn trên trần phòng khám khá chói, Bùi Thuật khó chịu chớp mắt, từ từ mở mắt ra, ánh nhìn mơ hồ dần hội tụ lại vào người cô.
Rồi cậu mỉm cười với cô, nụ cười thuần khiết như một cậu bé.
Ánh mắt cậu trong trẻo, sáng ngời, lúc im lặng trông như một cậu trai nhút nhát, dè dặt. Khiến Mộ Thanh nhiều lúc quên mất rằng cậu có vấn đề về nhận thức.
Khoảng hơn một tiếng sau, chai truyền dịch cũng gần cạn.
Mộ Thinh gọi y tá đến, rút kim đang cắm trên mu bàn tay Bùi Thuật ra.
Cô nhận lấy miếng bông từ tay y tá, ấn lên chỗ kim chích.
“Còn thấy khó chịu không?” Cô đưa tay còn lại sờ lên trán cậu, đã không còn nóng nữa.