Hôm trước hắn vừa mới trở lại kinh thành.
Hai ngày đầu bận bịu báo cáo việc công, tối qua hắn vừa về phủ đã bị tổ mẫu gọi đến. Sau khi hỏi han hắn đôi điều, lão phu nhân bỗng hỏi hắn: “Con ở Lăng Châu mấy năm nay đã gặp được cô nương nào vừa ý chưa?”
Hắn đáp rằng mình bận việc nên chưa từng để tâm chuyện hôn nhân, cũng chưa có cô nương nào khiến mình để ý.
Lão phu nhân lại hỏi: “Vậy con thích mẫu người như thế nào?”
Nhìn ánh mắt sáng rỡ của tổ mẫu, hắn liền hiểu được ý bà.
Năm nay hắn vừa tròn hai mốt, sắp được điều về kinh từ Lăng Châu, quả thật đã đến lúc nên thành gia lập thất.
Hắn nghĩ bản thân là đích trưởng tôn trong nhà, cưới vợ phải lấy người hiền đức.
Dung mạo có thể là chuyện nhỏ, quan trọng nhất là người đó phải có tính tình dịu dàng, hiểu chuyện, thông minh, biết quán xuyến việc nhà.
Còn tình cảm thì có thể sau khi thành hôn rồi chậm rãi vun đắp cũng được.
Hắn đã nói với tổ mẫu như vậy, lão phu nhân nghe xong liền cười lớn: “Tổ mẫu vừa hay biết một cô nương rất tốt, cô nương đó với con quả thật là môn đăng hộ đối.”
Người mà tổ mẫu nói đến chính là Thẩm Vân Xu - đại tiểu thư nhà Hộ bộ Thượng thư.
Hôm qua hắn nghe tổ mẫu khen nàng ấy, bảo rằng nàng ấy vừa hiền thục lại nề nếp, nay lại được thấy tận mắt, quả thật dung nhan nàng ấy đoan trang, khí chất thanh nhã, tựa như hoa phù dung nở giữa hồ thu.
Trong lòng hắn không có lấy một điểm không vừa lòng.
Nghĩ đến đó, hắn khẽ gật đầu với cô nương trên cầu, ý bảo buổi xem mắt hôm nay đến đây là được, mỗi bên có thể về phủ.
Nào ngờ đối phương vẫn đứng im, cứ nhìn hắn mãi mà chẳng rời đi. Hắn tưởng nàng chưa xem đủ nên cũng đứng lại, im lặng mà để nàng nhìn thêm.
Trên cầu, Tɧẩʍ ɖυ Nhiên chống tay lên lan can, khẽ ngẩng đầu nhìn, rồi theo bản năng nheo mắt, muốn nhìn cho rõ vị hôn phu tương lai của tỷ tỷ.
Nhưng nghĩ đến dáng vẻ đoan trang của Thẩm Vân Xu, nàng lại vội mở to mắt ra vì sợ làm động tác ấy mất đi vẻ nhã nhặn của đại tỷ.
Dẫu vậy, khuôn mặt Bùi lang quân trong mắt nàng vẫn mơ hồ, không nhìn rõ được.
Thật ra mắt Du Nhiên không tốt.
Khi còn nhỏ, phụ mẫu ly tán, nàng đi theo phụ thân, vì quá nhớ mẫu thân nên khóc đến hư mắt.
Từ đó về sau, nàng chỉ có thể thấy mờ mờ trong vòng ba trượng, người hay vật xa hơn đều không rõ, chỉ thấy được bóng dáng đại khái.