Chương 8

“Muội nhìn xem có giống không?”

Tɧẩʍ ɖυ Nhiên cầm gương lên nhìn, vừa thấy gương mặt mình trong gương, nàng khẽ kêu lên: “Giống thật đó!”

Thoạt nhìn thì nàng giống y hệt tỷ tỷ, chỉ khi nhìn kỹ mới thấy có chỗ khác.

Thẩm Vân Xu khẽ vén rèm trúc nhìn ra ngoài.

Ở phía bên kia cầu, dưới tán liễu xanh, có một bóng người cao gầy đang đứng.

Hắn mặc áo gấm, tóc búi bằng trâm ngọc.

Dù không thấy rõ mặt, nhưng bên cạnh hắn có ma ma mà Thẩm Vân Xu từng gặp, đó là người bên cạnh Bùi lão phu nhân.

Nàng ấy nghĩ thầm, người đó hẳn là đại lang của Bùi gia rồi.

Ma ma đang nói gì đó với Bùi lang quân, nam nhân hơi nghiêng mặt lắng nghe. Thẩm Vân Xu thấy rõ gương mặt nghiêng kia, hắn có sống mũi cao, nét mặt tuấn tú mà lạnh nhạt.

Tiếng chim hót vang lên, chuông bạc leng keng, trong lòng Thẩm Vân Xu bỗng xao động, nàng ấy rất hài lòng với dung mạo của vị Bùi lang quân này.

Nàng ấy kéo tay muội muội rồi chỉ vị trí của Bùi lang quân: “Muội mau đi đi, nhanh lên.”

Chuyện đã đến nước này, Tɧẩʍ ɖυ Nhiên dù có chút lo lắng nhưng đã hứa thì không thể đổi.

Nàng nhấc váy xuống xe rồi học theo dáng đi của tỷ tỷ mà ngẩng đầu, bước chậm rãi lên cầu Hồng Kiều.

Gió nhẹ thổi qua, mặt sông gợn lăn tăn.

Trên cây cầu gỗ đỏ cong cong, một tiểu cô nương với dáng người thướt tha chậm rãi đi lên cầu, rồi dừng lại ở chỗ cao nhất của cầu.

Đôi mắt hạnh đen nhánh của nàng khẽ ngẩng lên nhìn, nó trong trẻo như nước, ánh lên vẻ ngượng ngùng mà dịu dàng, tựa như mang theo hơi thở của mùa xuân.

Bùi Hoài Cẩn đứng bên dưới nghe Tưởng ma ma nói nhỏ: “Đại lang quân, vị cô nương kia chính là đại tiểu thư nhà Thẩm thượng thư, tên Thẩm Vân Xu. Người xem, với dung mạo của Thẩm cô nương kia, trong khắp kinh thành cũng khó tìm được mấy người như thế.”

Tưởng ma ma từng gặp Thẩm Vân Xu ở một yến tiệc.

Khi đó, giữa bao nhiêu cô nương xinh đẹp, chỉ có nàng ấy là nổi bật nhất với khí chất trong trẻo mà thanh nhã.

Hôm nay lại thấy nàng ấy trang điểm kỹ càng, làn da trắng như tuyết, dung mạo đẹp tựa hoa, nàng ấy đứng ở giữa cầu gỗ đỏ bắc qua dòng nước, phía sau là dãy tường trắng ngói đen, trước mặt là hàng liễu xanh lay động trong gió, tà váy nhẹ bay, trông nàng ấy cứ như người bước ra từ trong tranh.

Bùi Hoài Cẩn nghe Tưởng ma ma tán thưởng mà trong lòng cũng thấy rất vừa ý với dung mạo vị đại tiểu thư Thẩm gia trên cầu kia.