Tɧẩʍ ɖυ Nhiên cũng hiểu có chuyện chẳng lành, liền vội lấy khăn cố lau mặt tỷ tỷ:
“Đừng lo cho son trên mặt muội, mặt tỷ tỷ mới là quan trọng nhất...”
Hai tỷ muội cuống quýt lau chùi, nhưng phấn son trên mặt Thẩm Vân Xu để quá lâu, dù lau đi, mẩn đỏ lại càng thêm nặng, môi cũng sưng vù chẳng ra hình.
Tɧẩʍ ɖυ Nhiên lo lắng vô cùng:
“Tỷ tỷ, lát nữa tỷ tỷ còn phải đi gặp đại lang của Bùi gia, giờ phải làm sao đây?”
Thẩm Vân Xu soi gương hết lần này đến lần khác, lông mày chau chặt.
Nàng ấy lại nhìn sang Tɧẩʍ ɖυ Nhiên, thấy gương mặt muội muội không sao, lòng nàng ấy khẽ động, bỗng nghĩ ra cách: “Muội muội, để ta điểm trang cho muội. Lát nữa muội hãy giả làm ta, thay ta đi gặp Bùi lang quân, có được không?”
“Ta thay tỷ đi gặp Bùi lang quân á?”
Nắng sớm xuyên qua cửa sổ xe, rọi lên khuôn mặt trắng trẻo của Tɧẩʍ ɖυ Nhiên. Nàng hít mạnh một hơi, cuống quýt xua tay: “Cái này sao mà được! Không, không được đâu...”
Thẩm Vân Xu giữ lấy bàn tay đang quơ loạn của nàng, ép nàng ngồi xuống, nàng ấy dịu giọng nói:
“Nghe ta nói đã. Ta với muội vốn có nét giống nhau. Chút nữa ta trang điểm cho muội đậm lên một chút, muội đứng trên cầu, hắn ở dưới cầu, cách nhau chừng ba trượng, hắn nhìn cũng chẳng rõ đâu. Hơn nữa, hắn sắp phải về Lăng Châu nhận chức, nửa năm sau mới quay lại, chỉ gặp một lần thế này, hắn sẽ không nhớ kỹ được.”
Tɧẩʍ ɖυ Nhiên vẫn lo lắng: “Nhỡ đâu hắn muốn lên cầu nói chuyện với ta thì sao?”
“Sẽ không đâu.” Thẩm Vân Xu trấn an muội muội: “Ta vốn đã được Bùi lão phu nhân khen là có dung mạo hiền đức, tính tình đoan trang. Hôm nay Bùi lang quân chịu tới xem mặt, chứng tỏ hắn đã nghe hết từ Bùi lão phu nhân. Chỉ cần hôm nay hắn biết ta trông ra sao là được.”
Tɧẩʍ ɖυ Nhiên vẫn chưa yên: “Nhưng chẳng phải Bùi lang quân còn ở lại kinh vài ngày sao? Hôm nay nếu không gặp, tỷ chờ đến khi mặt khỏi hẳn rồi gặp lại hắn chẳng phải tốt hơn à?”
“Hôm nay nếu ta đột nhiên hủy cuộc hẹn, cho dù có lý do thật, e Bùi gia cũng sẽ nghĩ nhiều. Lỡ họ cho rằng ta cố tình làm cao thì mối nhân duyên này coi như đứt rồi.”
Thẩm Vân Xu nói tiếp: “Hơn nữa ta không biết hắn khi nào về Lăng Châu. Nếu hắn đi rồi, mà mặt của ta vẫn chưa khỏi, đợi nửa năm sau mới gặp lại thì chậm mất.”
“Vì sao không thể đợi hắn nửa năm?” Tɧẩʍ ɖυ Nhiên chợt nhớ ra đại tỷ ở kinh hai năm, trước nay chưa từng có ý gả chồng.