Nếu nàng bước vào Hầu phủ, cánh cửa hậu viện vừa khép lại, chẳng phải nàng sẽ bị người ta nắn bóp như quả hồng mềm sao?
Thẩm Vân Xu nhân lúc phụ thân thấy áy náy với mình và mẫu thân mà khuyên ông ta từ chối hôn sự này. Sau đó nàng ấy cũng ở lại phủ Thượng Thư để chuyên tâm dạy dỗ Tɧẩʍ ɖυ Nhiên.
Sau hai năm kiên trì dạy dỗ của nàng ấy, Tɧẩʍ ɖυ Nhiên nay quả thật đã tiến bộ hơn trước nhiều, nhưng so với kỳ vọng của nàng ấy thì vẫn còn xa.
Thẩm Vân Xu vốn muốn ở lại dạy muội muội thêm, nhưng mối nhân duyên với Bùi gia này cũng là do nàng ấy dốc lòng chọn lựa. Huống hồ nàng ấy cũng đã gần mười chín, nếu chậm trễ nữa thì e chẳng còn mối tốt như thế.
Nghĩ đến đây, Thẩm Vân Xu cầm tay muội, hai người cùng ra cửa phủ.
Khi hai người đến cửa, Lý ma ma bên cạnh Vệ thị đã chờ sẵn bên xe ngựa.
Thấy hai tiểu thư đến, Lý ma ma khẽ cúi người hành lễ rồi cung kính nói: “Đại tiểu thư, tam tiểu thư, vốn phu nhân định đi cùng hai người, nhưng nhị công tử tối qua không khỏe, phu nhân đành phải ở lại chăm sóc nên người đã cố ý sai lão nô đến hầu hạ hai vị.”
Húc ca nhi là đứa con thứ hai của Vệ thị, năm nay cậu bé năm tuổi, trước đó bà ta còn sinh một nữ nhi tên Vũ Miên, năm nay bảy tuổi.
Năm Vệ thị vào cửa, Tɧẩʍ ɖυ Nhiên đã tám tuổi, lúc ấy nàng đã hiểu chuyện.
Nàng và Vệ thị không có chút huyết thống nào, Vệ thị thì chỉ nuông chiều nàng chứ không yêu thương nàng.
Có thể nói là với Vệ thị, nàng muốn gì thì bà ta cho nấy, chỉ có tình mẫu tử là không.
Còn với Thẩm Vân Xu, Vệ thị còn chẳng có chút ơn nuôi dưỡng nào.
Nàng ấy không đổi họ nên trên danh nghĩa thì hai người là kế mẫu và kế nữ, Vệ thị cũng chẳng cần tự thân đưa nàng ấy đi xem mắt, bà ta phái Lý ma ma theo nàng ấy là đã là giữ đủ mặt mũi cho nàng ấy rồi.
Thẩm Vân Xu cũng không so đo mấy chuyện này, nàng ấy nói với với Lý ma ma: “Ngươi là người đắc lực nhất bên cạnh phu nhân, nếu ngũ đệ thấy khó chịu thì ma ma cứ trở về giúp phu nhân chăm sóc ngũ đệ đi. Có tam muội bầu bạn với ta là được rồi.”
Giọng đại cô nương trong trẻo dịu dàng, nghe kỹ còn mang theo đôi phần mềm mại như giọng Ngô ở Tẫn Châu.
Nhưng Lý ma ma lại hiểu, đại cô nương này tuy nhìn như yếu mềm nhưng lại là người rất có chủ kiến.