Chương 3

“Nhưng tư chất của muội tầm thường, tỷ cũng biết là gỗ mục khó đẽo mà, những thứ ấy là quá khó với muội.”

“Ai nói muội là gỗ mục? Chẳng qua hồi nhỏ mẫu thân không ở bên muội, phụ thân lại sơ sẩy nên mới để muội trở thành thế này. Nếu muội mà không sửa thì mai này gả đi chỉ sợ sẽ phải chịu khổ.”

Tɧẩʍ ɖυ Nhiên chẳng quan tâm: “Phụ thân chúng ta là Thượng Thư bộ Hộ, chỉ cần muội không gả cao, ai dám bắt nạt muội?”

Thẩm Vân Xu dùng tay chọc vào chạm trán nàng để nàng đứng ngay ngắn: “Đừng tưởng gả thấp thì yên ổn. Các phụ nhân trong hậu viện có đủ loại cách để giày vò tân nương mới vào cửa.”

Tɧẩʍ ɖυ Nhiên cằn nhằn vài câu rồi miễn cưỡng đứng thẳng: “Vậy muội không gả thì chẳng phải là được rồi sao?”

“Một nhà có nữ là trăm nhà cầu. Thân phận phụ thân còn ở đó, muội nói không gả là sẽ không gả sao?”

Thẩm Vân Xu nhìn gương mặt hao hao mình nhưng vẫn còn nét ngây ngô của muội muội, nàng ấy thở dài.

“Nhưng ta đã nói với phụ thân trước rồi, sau này chuyện cưới hỏi của muội phải được ta gật đầu mới tính. Mẫu thân không ở đây, ta làm trưởng tỷ nên phải lo cho muội thay mẫu thân...”

Mười hai năm trước phụ mẫu hoà ly, mẫu thân đưa hai tỷ muội bọn họ về quê ở Tụng Châu. Phụ thân có đuổi theo cũng chẳng giữ được mẫu thân.

Từ đó Thẩm Vân Xu đi theo mẫu thân ở Tụng Châu, Tɧẩʍ ɖυ Nhiên thì về kinh cùng phụ thân.

Hai tỷ muội xa nhau mười năm.

Hai năm trước Thẩm Vân Xu hồi kinh thì phát hiện muội muội đã bị phụ thân và kế thất Vệ thị nuông chiều quá độ, dẫn đến danh tiếng của nàng trong kinh thành cũng không được tốt.

Khi ấy, Trường Hưng Hầu phủ sai bà mối đến cầu hôn, muốn nàng gả cho cháu trai Lâm Ngũ Lang nhà họ.

Vì e ngại thế lực của Hầu phủ nên phụ thân và Vệ thị đã định gật đầu.

Là Thẩm Vân Xu kịp thời ngăn phụ thân lại, sau đó nàng ấy cho người đi dò la thì mới biết Lâm Ngũ Lang ngoài mặt quang minh lỗi lạc nhưng thực chất lại đang nuôi một thông phòng xinh đẹp, hắn ta còn cực kỳ sủng ái nàng ta, giờ hắn ta chỉ chờ cưới chính thất để nâng nàng ta làm quý thϊếp.

Hầu phủ sau khi suy đi tính lại thì nhắm đến tam tiểu thư của phủ Thượng Thư cho vị trí phu nhân của Lâm Ngũ Lang.

Khi đó Tɧẩʍ ɖυ Nhiên mới mười bốn, dung mạo nàng như nụ hoa nở sớm nhưng trong đầu lại chẳng có chút học vấn nào, tính tình thì ngây thơ hồn nhiên, đúng là một tiểu cô nương ngốc nghếch.