Chương 2

“Tiểu thư, mau dậy thôi...”

Đan Nhược đã hầu hạ nàng từ nhỏ, tuy hai người là chủ tớ nhưng tình cảm thì như tỷ muội.

Thấy lông mi của tiểu thư run run, rõ ràng nàng đã tỉnh, chỉ là nàng làm biếng nên chẳng chịu dậy, nàng ấy đành ngồi xuống bên giường trực tiếp đỡ nàng dậy.

Thanh Hòa đúng lúc đưa khăn nóng qua.

Đan Nhược quen tay lau mặt mày và trán nàng một lượt thì mới thấy mí mắt mỏng của Tɧẩʍ ɖυ Nhiên mở ra, làm lộ ra đôi mắt sáng như sương sớm.

“Để ta tự làm.” Tɧẩʍ ɖυ Nhiên mơ màng cầm lấy khăn rồi lau mặt qua loa vài cái.

Làn da trắng mịn lại bị nàng chà đến đỏ cả lên, còn hơi rát rát, lúc này nàng mới tỉnh táo hơn.

Sau đó nàng ngáp dài xuống giường, để hai nha hoàn hầu hạ mình mặc y phục.

Hôm nay nàng mặc mặc áo váy tơ gấm màu lam ngọc, trông rất trong trẻo sáng sủa, làm nổi bật dung nhan thiếu nữ, lại chẳng át sắc của đại tỷ, bởi hôm nay vốn là ngày để đại tỷ nổi bật.

Mặc xong, nàng bảo Đan Nhược chải búi tóc tùy vân giản dị rồi cài đôi trâm ngọc khảm ngọc trai, sau đó cũng không thoa phấn son, vì nàng muốn dùng mặt mộc để ra ngoài.

Trời vừa mưa xong nên không khí trong đình viện có cảm giác mát lạnh trong lành, đoá hoa hải đường còn vương giọt sương khẽ nở trên cành.

Tɧẩʍ ɖυ Nhiên vừa ra tới sân là đã gặp ngay đại tỷ đến rủ nàng đi cùng.

Đại tỷ hôm nay mặc áo màu trà trắng, bên trong là chiếc áo mỏng vàng nhạt phối với váy gấm hồng thêu hoa hồng, dáng người nàng ấy yểu điệu, vòng eo cũng khẽ lắc lư khiến ngọc bội ở hông kêu leng keng.

Ngày thường nàng ấy ít trang điểm nhưng nay lại dùng chút son phấn khiến gương mặt vốn thanh khiết của nàng ấy càng thêm xuất trần.

Hai tỷ muội vốn có năm phần giống nhau. Giờ đây, một người lộng lẫy, còn một người để mặt mộc nên ngược lại chẳng mấy giống nhau nữa.

Tɧẩʍ ɖυ Nhiên vẫn còn ngái ngủ, nàng ôm tay đại tỷ rồi dựa vào người nàng ấy, khi ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên người đại tỷ, nàng nũng nịu: “Hôm nay muội dậy sớm thế này thì lát về nhất định phải ngủ bù, muội không làm việc luyện chữ và nữ công buổi sáng nữa nhé?”

“Không được.” Thẩm Vân Xu nhìn muội muội đang dựa dẫm vào mình, nàng ấy vừa cưng chiều vừa bất lực dịu giọng khuyên nhủ.

“Nếu lần này mối nhân duyên của ta thành công thì thời gian ta ở nhà quản giáo muội cũng chẳng còn nhiều.”

“Muội giờ đã mười sáu tuổi rồi, bằng tuổi muội người ta đã học tính sổ sách, học quản gia, còn muội thì làm gì cũng chẳng ra hồn, đến cả nữ công muội cũng chẳng biết, muội còn lười biếng...”