Chương 1

Cảnh xuân dần tươi thắm, mà thời tiết lúc này vẫn còn se lạnh.

Đêm qua có một cơn mưa nhỏ nên lại càng khiến người ta thấy lạnh hơn.

Dù trong phòng đang đốt lò than ấm áp nhưng Tɧẩʍ ɖυ Nhiên vẫn ôm chăn chẳng muốn rời giường.

Tỳ nữ của nàng là Đan Nhược và Thanh Hòa đã đến gõ cửa phòng nàng lần thứ ba nhưng Tɧẩʍ ɖυ Nhiên trong phòng vẫn không đáp họ một lời.

Hai người đành trực tiếp bưng chậu nước ấm rửa mặt đi vào.

Tỳ nữ bước tới bên chiếc giường làm bằng gỗ hoa lê rồi vén chiếc màn gấm lên, thấy tiểu thư nhà mình đang chau đôi mày cong cong và ôm chăn nũng nịu không dậy, nàng ấy cười khẽ gọi.

“Tiểu thư, hôm nay chẳng phải người muốn đi theo đại tiểu thư đến Hồng Kiều để gặp Đại lang của Bùi gia sao? Nếu người mà còn chưa dậy thì e là sẽ muộn mất thôi...”

Đại tiểu thư Thẩm Vân Xu của Thẩm gia tài mạo song toàn, dịu dàng thanh nhã, nàng ấy về kinh chưa đầy hai năm mà thanh danh đã vang xa.

Nửa tháng trước, lão phu nhân của Bùi gia được phong làm Cáo mệnh nên mở tiệc trà trong phủ để tạ ơn thánh ân.

Trong buổi tiệc đó, lão phu nhân vừa gặp đã ưng Thâm Vân Xu và muốn nàng ấy làm tôn tức của mình, để nàng ấy gả cho đích trưởng tôn của bà là Bùi Hoài Cẩn.

Chỉ là khi đó Bùi Hoài Cẩn còn đang nhậm chức đồng tri ở Lăng Châu, phải đến tận nửa năm sau hắn mới có thể hồi kinh.

Hôm kia, Bùi gia lại sai người đưa tin tới, báo rằng chẳng bao lâu nữa Bùi Hoài Cẩn sẽ hồi kinh báo cáo công việc.

Lão phu nhân định nhân dịp này để hắn và Thẩm Vân Xu gặp mặt trước.

Hiện nay, chuyện xem mắt phần nhiều đều là mượn một tiệc rượu hay hội thơ để đôi bên cùng lén nhìn nhau vài lượt.

Nếu hai bên cùng ưng thuận thì tất nhiên mọi người cùng vui mừng, còn nếu chẳng hợp thì cũng coi như là chưa từng có chuyện gì xảy ra, để sau này không khỏi lúng túng khi gặp nhau.

Chỉ tiếc là trong mấy ngày Bùi Đại lang ở kinh thành lại không có buổi yến tiệc nào thích hợp để xem mắt.

Thế nên Bùi gia mới hẹn nơi gặp Thẩm Vân Xu là trên cầu Hồng Kiều ở Đông Thủy Môn, giờ hẹn là vào canh ba giờ Mão sáng nay.

Khi ấy trời vừa sáng nên người đi lại bên ngoài cũng thưa thớt.

Một người trên cầu, một người dưới cầu, hai người từ xa liếc nhìn nhau vài lần, xong rồi mỗi bên trở về phủ dùng bữa sáng cũng không muộn.

Hiện giờ đã gần giờ Mão, e rằng bên đại tiểu thư đã trang điểm đâu vào đấy. Vậy mà tam tiểu thư vẫn còn ôm chăn ngủ trên giường.