Chương 29 – Cấm vực Thiên Diệt, Ngũ Cực Vấn Đạo

Gió lặng.

Không gian như bị đông cứng.

Lục Thanh bước chân ra khỏi vùng đất cháy khô ấy, từng bước như thể đang đạp nát một chương trong lịch sử tu đạo. Không có tiếng động, không có linh lực dao động, chỉ có dư âm nhè nhẹ từ một thanh kiếm không tên trên lưng, lan ra như nhịp thở của vũ trụ.

“Linh hải đã hóa trụ kiếm, công pháp nào còn hữu dụng?”

“Ta bước vào một trạng thái mà chưa có tu sĩ nào từng định nghĩa… kể cả những kẻ xưng là Chân Thần cũng chưa từng đặt tên.”

“Chẳng lẽ… ta đã rời bỏ hệ thống cảnh giới?”

Hắn cúi xuống nhìn lòng bàn tay. Trong phút chốc, một tia sáng tím mờ mờ lóe lên giữa những khe chỉ tay, rồi lại tan biến như chưa từng xuất hiện.

“Đây không phải là pháp lực… là thứ gì khác, sâu hơn cả linh lực, tinh thuần hơn cả tiên nguyên… là một loại ‘ý thể’?”

Lúc này, một đạo nhân bóng trắng bất ngờ xuất hiện bên bờ vực phía trước. Không khí như bị ép thành mặt kính, vỡ ra từng mảnh khi người đó bước tới.

Người ấy không mang khí tức, cũng không có dung mạo rõ ràng, chỉ là một bóng trắng mờ mịt như được dựng từ ảo giác.

“Ngươi đã bước vào giai đoạn thứ nhất của ‘Vấn Đạo Chân Vực’.”

Lục Thanh không ngạc nhiên, chỉ khẽ nhíu mày.

“Vấn Đạo… là gì?”

“Là hỏi chính mình.” – Bóng trắng trả lời. – “Là chất vấn mọi điều từng tin tưởng, từng nắm giữ. Ngươi bước một bước, phải hỏi một bước. Nếu trả lời sai, sẽ tan biến khỏi Đạo Lộ.”

“Ta chưa từng học thứ này.”

“Chính vì vậy, ngươi mới là người phù hợp nhất để bước vào.”

Giọng của bóng trắng càng lúc càng nhòe như gió thoảng. Một chiếc bàn đá hiện lên giữa hư không, năm tấm bia cổ dựng thành hình ngũ giác. Trên từng tấm bia, không khắc chữ, chỉ là một mảnh vỡ nhỏ đang phát sáng lờ mờ.

“Đây là gì?”

“Ngũ Cực – năm cực điểm của một cá thể: Mệnh, Thức, Lý, Tâm, Thể.”

“Mỗi một bia sẽ hỏi ngươi một câu. Trả lời sai, ngươi mất đi một phần bản thể.”

Lục Thanh im lặng. Đôi mắt hắn không chớp, chỉ dừng lại trên từng tấm bia.

“Nếu ngươi vượt qua… ngươi sẽ không còn bị ràng buộc bởi cảnh giới. Ngươi sẽ là một thể đơn lập với thiên đạo.”

“Nếu thất bại?”

“Thần hồn câu diệt.”

Không gian gào lên, như thiên đạo đang phản đối một sự vi phạm. Nhưng tất cả bị kiếm hồn trong linh hải Lục Thanh ép xuống. Hắn tiến đến tấm bia đầu tiên.

Mảnh vỡ khẽ rung, một giọng nói trầm mặc vang lên từ chính trong tâm thức hắn:

– “Mệnh là gì?”

Không phải hỏi hắn “vận mệnh của ngươi là gì”, mà là “Mệnh là gì” – một câu hỏi không hề cụ thể.

“Là định đoạt?” – Lục Thanh thầm đoán. Nhưng ngay lúc đó, hắn cảm nhận được một dòng khí âm tràn ra từ bia đá, muốn ép cho hồn phách hắn nổ tung.

“Không… Không phải định đoạt. Mệnh không phải thứ được an bài.”

“Mệnh… là tập hợp của vô số lựa chọn.”

“Là tổng hoà giữa ngẫu nhiên và tất định. Là kết quả tạm thời của mọi quyết định từ khi sinh ra tới hiện tại.”

Tia khí âm tắt dần. Tấm bia sáng lên, mảnh vỡ nhập vào linh hải hắn, mở ra một đường thần quang tím lơ lửng trên đầu.

“Một đúng.” – Giọng nói vang lên. – “Tấm tiếp theo.”

Lục Thanh bước đến tấm thứ hai.

– “Thức là gì?”

Hắn thở ra một hơi. Đây không còn là khảo nghiệm đơn thuần nữa.

“Thức là nhận biết.”

“Nhưng nếu chỉ là nhận biết, một loài côn trùng cũng có thể ‘thức’.”

“Thức là khả năng đối chiếu. Là ý niệm ‘ta đang hiện hữu’.”

“Là khả năng phản tư về tồn tại của chính mình.”

Tấm bia sáng lên. Lại một mảnh vỡ nhập vào trán. Một vầng hào quang lam hiện ra phía sau lưng hắn như vầng sáng của chư thần.

“Hai đúng.”

Tấm bia thứ ba rung lên.

– “Lý là gì?”

Lần này, Lục Thanh không trả lời ngay. Hắn nhắm mắt, để kiếm hồn hòa vào dòng suy niệm.

“Lý… không chỉ là đạo lý, không chỉ là chân lý, mà là căn nguyên cho mọi mối tương tác.”

“Lý… là mạng lưới vô hình tạo nên logic vận hành của mọi giới.”

“Là thứ giữ cho ‘đúng’ và ‘sai’ không sụp đổ.”

Tấm bia không lập tức sáng lên. Một vết rạn bắt đầu lan trên mặt bia. Bầu trời tối sầm lại. Dòng năng lượng hỗn độn đổ xuống như nước lũ.

“Không hoàn toàn đúng. Nhưng không hoàn toàn sai.” – Bóng trắng nói khẽ. – “Nửa điểm.”

Tia sáng chỉ lóe lên một nửa, nhập vào tâm cung hắn như một mảnh khuyết. Nhưng hắn không dừng lại.

Tấm bia thứ tư.

– “Tâm là gì?”

“Tâm… là trung tâm của ý thức?”

Lục Thanh lắc đầu.

“Không. Tâm là nhân tố giữ cho ‘ta là ta’, dù có bao nhiêu ký ức, bao nhiêu luân hồi.”

“Tâm là thứ phân biệt ta với những linh hồn đã chết. Là cái còn tồn tại khi mọi lớp lớp định nghĩa khác tan biến.”

Tấm bia sáng lên lần nữa. Một luồng ánh sáng đỏ như máu xuyên qua tim hắn, không đau đớn, mà… nhẹ nhàng.

“Tứ cực hợp ba.” – Bóng trắng nói.

Tấm cuối cùng – Thể.

– “Thể là gì?”

Hắn nhìn bàn tay. Từ lúc tỉnh lại trong trụ kiếm, hắn đã không còn mang thân thể như trước.

“Thể không phải da thịt. Cũng không phải linh thể hay thần thể.”

“Thể là giới hạn cuối cùng giữa tồn tại và hư vô.”

“Khi ngươi còn ‘thể’, dù là thể khí, thể hồn, thể niệm, thì ngươi còn hiện diện trong thực tại.”

“Khi mất ‘thể’, ngươi chỉ còn là một khái niệm.”

Bia đá tỏa sáng. Một mảnh sáng lấp lánh nhập vào xương cốt hắn, khiến khí tức hắn ổn định hơn bao giờ hết.

Năm tia sáng hội tụ trên đỉnh đầu, tạo thành một ấn ký không thể gọi tên, không mang chữ, không mang ngôn ngữ—một biểu tượng của vô định.

“Ngươi đã hoàn thành Ngũ Cực Vấn Đạo.” – Bóng trắng cúi đầu. – “Từ nay, không còn ai có thể định nghĩa ngươi bằng cảnh giới.”

“Ngươi… đã rời khỏi thiên đạo.”

Không gian run rẩy. Một khe hở mở ra trước mặt hắn.

Phía bên kia… là một vùng đất đầy bóng tối, nhưng giữa bóng tối ấy lại có thứ gì đó lấp lánh—như ánh sao từ thời thượng cổ chưa từng được đặt tên.

“Đây là…”

“Cấm vực Thiên Diệt.”

“Nơi thiên đạo từng sụp đổ một lần trong vô tận vạn cổ.”

“Vào đó, không ai tìm thấy ngươi. Cũng không ai cứu nổi ngươi.”

“Nhưng nếu ngươi sống sót, ngươi sẽ… là khởi nguyên của một hệ thống mới.”

Lục Thanh mỉm cười.

“Ta không cần thiên đạo… chỉ cần một con đường do chính ta tạo ra.”

Hắn bước vào khe hở. Cả không gian đóng sầm lại phía sau, để lại bóng lưng hắn lẫn vào hư vô.