Hắn thử thi triển vài chiêu Xích Lôi Chưởng, và kinh ngạc phát hiện mình đã đánh ra được trọn vẹn phong thái và tinh hoa của Xích Lôi Chưởng cấp Tông Sư của Tiết Bá Cao.
Tất cả tinh túy và yếu điểm của môn chưởng pháp này đều đã được khắc sâu vào tâm trí hắn, hệt như một ký ức vốn có của bản thân.
“Đây là sao chép sao? Lợi hại thật, không chỉ bao gồm kinh nghiệm chiến đấu phong phú, mà ngay cả ký ức cơ bắp cũng được sao chép lại. Chiếc nhẫn đầu lâu trên tay mình rốt cuộc là bảo vật gì thế này?”
Hắn cảm thấy khi mình thi triển Xích Lôi Chưởng, động tác tay chân đều thuần thục trôi chảy đến lạ thường, thân và ý hợp nhất, như thể bản năng được hình thành sau hàng chục năm khổ luyện ngày đêm.
Lâm Duệ phấn chấn trong lòng, lại tập trung sự chú ý vào mục “Xích Lôi Đao” trong đầu.
“Có muốn sao chép Xích Lôi Đao không?”
Khi Lâm Duệ chọn “Có”, vẻ mặt hắn lại một lần nữa nhăn nhó vì đau đớn.
Nhưng cơn đau lần này đã nhẹ hơn trước rất nhiều, có lẽ là vì Xích Lôi Đao và Xích Lôi Chưởng cùng một nguồn gốc, nhiều chiêu thức có điểm tương đồng.
Sau khi cơn đau tan đi, Lâm Duệ lại cảm thấy tâm trạng mình có chút phiền loạn, nhiều tạp niệm nảy sinh trong đầu, thậm chí còn có cả những ý nghĩ bạo lực.
Sắc mặt Lâm Duệ dần trở nên nghiêm nghị, hắn nhớ lại nội dung trong dướng dẫn sử dụng 1: Sử dụng sức mạnh của Chiến Linh càng nhiều, tần suất càng cao thì càng bị ảnh hưởng sâu sắc bởi chấp niệm của họ.
Ban đầu, Lâm Duệ còn định sao chép luôn cả Lôi Hỏa Trang cấp Tông Sư, rồi thử xem chức năng “phụ thể” là như thế nào.
Nhưng bây giờ hắn đã có chút e dè.
Cuối cùng, Lâm Duệ quyết định chỉ sao chép Lôi Hỏa Trang, còn chức năng phụ thể thì tạm gác lại, đợi xem tình hình mấy ngày tới thế nào rồi thử cũng không muộn.
Lôi Hỏa Trang rất quan trọng, nó trực tiếp quyết định hiệu quả tích lũy Lôi Hỏa chân khí, luyện thể luyện thần của hắn trong tương lai.
Ba môn võ công cấp Tông Sư này không chỉ giúp hắn vượt qua kỳ kiểm tra Dị thể, mà thậm chí có thể tiến xa hơn, thử tranh một suất trong top 10 thực chiến toàn khối!
Lâm Duệ rút thanh đao luyện tập ra, thi triển Xích Lôi Đao cấp Tông Sư mà hắn vừa có được.
Cảm giác hệt như lúc thi triển Xích Lôi Chưởng, môn đao pháp này như đã khắc vào xương tủy hắn, thanh trường đao trong tay được điều khiển dễ dàng như một phần cơ thể.
Nhưng hắn mới luyện được vài chiêu thì tai nghe thấy tiếng bước chân rất nhẹ.
“Ai đó?”
Trong lòng Lâm Duệ bất chợt dâng lên một luồng phẫn nộ và sát ý không thể kiềm chế, thanh đao luyện tập trong tay vung lên như một dải lụa chém tới.
Trong lúc vung đao, thậm chí còn kéo theo một tia sét nhỏ bằng ngón út.
Nhưng khi nhát đao của Lâm Duệ mới chém ra được nửa đường, hắn đã nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh xắn của em gái Lâm Hy.
Lâm Duệ vội vàng thu đao lại.
Cũng may, Xích Lôi Đao cấp Tông Sư mà hắn sao chép được bao gồm cả bản năng cơ bắp, giúp hắn thu phóng tự nhiên, điều khiển dễ dàng.
Thanh đao luyện tập của hắn dừng lại một cách vững vàng, cách trán Lâm Hy đúng ba tấc.
Sắc mặt Lâm Hy trắng bệch, lòng còn sợ hãi nhìn vào lưỡi đao trước mắt: “Anh, anh làm gì vậy? Cơm chín rồi, em gọi anh ra ăn cơm.”
Giọng cô bé run rẩy, tay phải theo bản năng thò vào túi quần, nắm chặt con dao bướm giấu bên trong, cùng một lọ thuốc ngủ nhỏ chưa mở nắp.
Lâm Hy có thể khẳng định chắc chắn, khoảnh khắc vừa rồi, Lâm Duệ thật sự muốn gϊếŧ cô!
Sát ý đó lạnh thấu xương, khiến cô bé lạnh sống lưng, toàn thân nổi da gà.
Lâm Duệ hoàn toàn không nhận ra sự khác thường của Lâm Hy.
Hắn nhíu chặt mày, lòng trĩu nặng.
Những ý nghĩ bạo lực và sát ý trong đầu hắn chắc chắn bắt nguồn từ Chiến Linh của Tiết Bá Cao. Xem ra, việc sao chép kỹ năng từ Chiến Linh phải trả một cái giá nhất định.