Chương 5: Khởi nguồn nhân duyên

[Phát hiện Chiến Linh cấp Đại tá, có muốn bắt giữ không?]

[Gợi ý: Thời gian bắt giữ Chiến Linh càng sớm, độ hoàn chỉnh của Chiến Linh càng cao.]

Lâm Duệ nhướng mày, không thèm nghĩ ngợi, trong đầu hô to một tiếng: “Bắt giữ! Ai ngu gì không bắt!”

Theo ý nghĩ của cậu, chiếc nhẫn đầu lâu đột nhiên tỏa ra một lớp ánh sáng huỳnh quang màu đen kịt, cái miệng rỗng tuếch của nó thì tạo thành một vòng xoáy nhỏ xíu.

Rất nhanh, vị Đại tá Tiết ở đằng xa bỗng dưng không thể kiểm soát được mà bị hút về phía này, hóa thành một dòng ánh sáng màu đỏ máu, rồi “vèo” một cái, bị hút vào trong chiếc nhẫn đầu lâu.

Cũng ngay khoảnh khắc đó, trong đầu Lâm Duệ hiện ra một danh sách dài ngoằng.

Lâm Duệ đang định thần tập trung nhìn cho kỹ, thì Lâm Hy đã gạt tay cậu ra: “Có gì mà sợ chứ?”

Cô bé lại khởi động xe, phóng thẳng vào con hẻm phía trước.

Giọng Lâm Hy xen lẫn vài phần xót xa, như thể đang bất bình thay cho thảm án của nhà họ Tiết: “Anh ơi, lúc nãy em thấy xác của anh hai nhà họ Tiết rồi. Cả người anh ấy toàn là máu, xương cốt phần trên chắc bị đánh nát bét, mềm như bún ấy. Hung thủ này không chỉ tàn bạo mà thực lực còn mạnh kinh khủng! Không biết tên sát nhân đó còn lảng vảng trong khu mình không nữa? Mong là lần này cảnh sát làm ăn cho ra hồn, nhanh chóng tóm được hắn.”

Lâm Duệ nghe vậy lại ngạc nhiên nhìn cô em gái phía trước. Cô bé này rõ ràng mới mười sáu tuổi đầu, vậy mà sau khi chứng kiến cảnh tượng máu me kinh hoàng như vậy lại tỉnh bơ như không, đúng là gan hơn trời.

Cậu khẽ gật đầu, rồi nghiêm túc khuyên em gái: “Đúng là rất nguy hiểm. Mấy ngày này em đừng đi làm ca đêm nữa, trước sáu giờ tối phải có mặt ở nhà.”

Chiếc xe bay lượn từ từ dừng lại trước căn biệt thự liền kề ba tầng của họ.

Xe còn chưa kịp vào bãi đổ, Lâm Duệ đã nhảy tót xuống: “Anh có việc gấp, về phòng trước đây!”

Cậu không thể chờ đợi thêm được nữa, muốn xem cho kỹ cái danh sách chữ nghĩa vừa hiện ra trong đầu mình rốt cuộc là cái gì.

Lâm Hy lái xe vào bãi đổ xong, cũng xách túi rau củ đi vào nhà.

Thế nhưng sau đó, cô bé lại đứng ngẩn người nhìn chằm chằm vào cửa phòng của Lâm Duệ.

Lâm Hy không còn vẻ hoạt bát ban nãy nữa, sắc mặt dần trở nên tái nhợt, vành mắt bắt đầu hoe đỏ.

Anh trai rõ ràng đã chết rồi! Chính mắt cô đã nhìn thấy.

Lâm Hy dùng ý nghĩ mở thiết bị đầu cuối thông minh của mình, từ trong bộ nhớ lấy ra một đoạn video.

Hình ảnh trong video là một con hẻm tối om. Có thể thấy anh trai cô, Lâm Duệ đang bước đi trong con hẻm đó. Đúng lúc này, cuối hẻm đột nhiên lóe lên một bóng đen. Hắn ta cầm một khẩu súng lục điện từ, bắn liên tiếp ba phát vào sau gáy Lâm Duệ, khiến đầu anh trai cô gần như nát bét.

Lâm Hy nhìn đoạn video, nước mắt bất giác lưng tròng. Trong lòng cô vừa đau đớn, vừa hoang mang, lại vừa kinh hãi tột độ.

Nếu anh trai đã chết vậy thì Lâm Duệ này, người đã sống cùng cô mười ngày qua, rốt cuộc là ai?

Cô tiếp theo phải làm thế nào đây?

Lâm Hy chỉ cảm thấy một nỗi cô đơn và sợ hãi không thể tả thành lời đang bao trùm lấy toàn bộ cơ thể mình.

Cô bé vội lau đi giọt nước mắt nơi khóe mi, bước đến bàn trà trong phòng khách, cầm lấy con dao gọt hoa quả trên bàn, cùng với tấm ảnh chụp cả nhà năm người của họ, ôm chặt vào lòng.

Ánh mắt cô gái trở nên quyết liệt và lạnh lùng lạ thường, bàn tay cũng siết chặt con dao hơn.

Cô nhất định phải tìm cho ra lai lịch của “ông anh” này!Thanh Y