Lâm Duệ nghe đến đây, không tin nổi mà nhìn trân trối về phía cửa căn biệt thự.
Đại tá Tiết chết rồi ư? Nhưng bác ấy không phải đang đứng sờ sờ ở đó sao?
Ngay trước cửa căn biệt thự, một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi, mặc quân phục Đại tá, dáng người cao lớn thẳng tắp, mày rậm mắt sáng, khí phách hiên ngang đang đứng đó.
Đó không phải Đại tá Tiết thì còn là ai vào đây nữa?
Lâm Duệ ngay lập tức phát hiện ra một điều kỳ quái. Mấy vị cảnh sát và nhân viên y tế kia dường như hoàn toàn không nhìn thấy Đại tá Tiết. Thậm chí, có người còn đi xuyên qua cả thân thể bác ấy.
Trong lòng cậu chợt dâng lên một cảm giác lạnh sống lưng, da gà da vịt nổi lên khắp người.
Chẳng lẽ là ma? Ôi mẹ ơi!
Lâm Duệ không dám nhìn nữa, vội vàng quay mặt đi, đồng thời đưa tay che mắt Lâm Hy đang ngồi phía trước: “Người ta đang khiêng xác ra kìa, không phải thứ em nên xem đâu, đi mau!”
Lời vừa dứt, cậu bỗng thấy trước mắt hiện lên một dòng chữ: “Phát hiện Chiến Linh cấp Đại tá, có muốn bắt giữ không?”
Hai mắt Lâm Duệ trợn trừng: “Cái quái gì đang xảy ra vậy?”
Đây không phải hình ảnh ba chiều do cái vòng tay thông minh chiếu ra, mà là nó tự động hiện thẳng trong đầu cậu luôn!
Thứ gì mà có thể trực tiếp tạo ra thông tin chữ viết trong não mình được chứ?
Lâm Duệ bất giác rùng mình, ánh mắt chuyển hướng về chiếc nhẫn đầu lâu đang đeo trên tay.
Đây là chiếc nhẫn cậu mua ở một gánh hàng thủ công mỹ nghệ với giá mười đồng bạc lẻ trước khi “ra đi” ở thế kỷ hai mươi mốt. Lúc cậu “ngủm” vì bệnh máu trắng rồi tỉnh lại ở cái thời đại khoa học viễn tưởng này, thì phát hiện chiếc nhẫn này không biết bằng cách nào đã nằm chễm chệ trên tay của chủ cũ thân xác này.
Điều kỳ quái hơn là, sau đó dù Lâm Duệ có dùng cách gì đi nữa cũng không tài nào tháo được chiếc nhẫn đầu lâu này ra. Mà lạ một nỗi, người khác lại hoàn toàn không nhìn thấy nó. Cứ như tàng hình vậy!
Lâm Duệ vẫn luôn nghi ngờ cái của nợ này ẩn chứa bí mật động trời, thậm chí có thể chính là “bảo bối hack game” của cậu ở kiếp này. Tiếc là suốt mười ngày xuyên không tới giờ, chiếc nhẫn này cứ im thin thít, chẳng có động tĩnh gì, ngoài việc không tài nào gỡ ra nổi thì chẳng có chút gì gọi là thần kỳ.
Lúc này, trong đầu Lâm Duệ lại hiện lên hai dòng thông tin.