Mà Lâm Hy cũng đã hy sinh quá nhiều.
Cô em gái này của cậu, để phụ giúp gia đình, để Lâm Duệ có thể chuyên tâm luyện võ, mới mười bốn tuổi đã phải bươn chải làm thêm bên ngoài. Hồi hè, cô bé thậm chí còn làm một lúc ba việc.
Dạo gần đây, tối nào Lâm Hy cũng phải hóa trang cho mình trông như ma lem, chỉ để đi làm ca đêm cho an toàn. Người đẹp cũng khổ!
Hai anh em họ đã cố gắng đến thế, chỉ mong Lâm Duệ vượt qua kỳ kiểm tra, để họ có thể tiếp tục nương tựa vào nhau, không bị chính phủ tống cổ ra khỏi khu nội thành của căn cứ.
Thử hỏi Lâm Duệ làm sao có thể mặt dày mày dạn mà thốt ra mấy chữ không muốn thi nữa, hay thi không đậu được cơ chứ? Lương tâm không cho phép!
Chẳng bao lâu sau, chiếc xe bay lượn đưa họ đến một khu biệt thự sang trọng.
Đây chính là khu dân cư mà hai anh em đang ở, một trong những khu công vụ viên cao cấp nhất của toàn bộ Căn cứ số Chín. Mẹ của họ trước khi qua đời đã được chính phủ phân cho ở đây. Theo luật của Liên bang, hai anh em có thể ở lại đây cho đến khi trưởng thành.
Xe vừa lượn tới cổng khu, hai anh em đã thấy trước một căn biệt thự nhỏ ba tầng có tới năm chiếc xe cảnh sát và hai chiếc xe cứu thương đậu chình ình. Đèn hiệu xanh đỏ nhấp nháy loạn xạ, chói cả mắt. Bên ngoài, một đám đông người dân hiếu kỳ đang xúm lại, ngước cổ nhìn vào bên trong từ sau vành đai phong tỏa.
“Ủa, đó không phải nhà Đại tá Tiết sao? Nhà bác ấy có chuyện gì vậy?” Lâm Hy ngạc nhiên, lái xe chậm lại gần vành đai, ngó nghiêng vào trong.
Tình làng nghĩa xóm ở mấy khu hiện đại này thì nhạt như nước ốc. Hai anh em dù ở đây nhưng đến hàng xóm đối diện là ai cũng chẳng rõ mặt mũi. Lâm Hy biết được họ của gia đình này là vì ông chủ nhà họ Tiết không chỉ là hội trưởng hội cư dân của khu, mà còn quản lý luôn đội bảo vệ. Nghe đâu hồi xưa, vị Đại tá Tiết này cũng có chút giao tình với gia đình họ.
Lúc này, một nhóm người bên cạnh đang xì xào bàn tán: “Thảm quá đi mất! Cả nhà năm người đều bị gϊếŧ sạch, chỉ còn mỗi cô con gái làm việc ở Căn cứ Nghiên cứu Khoa học số Hai nên thoát nạn.”
“Rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Đại tá Tiết này đắc tội với ai mà ra nông nỗi này?”
“Ai mà biết được? Nhưng mà nghe nói Đại tá Tiết trước khi giải ngũ là một Thực Giáp Võ Sĩ cấp Đại tá đấy, nghe đồn còn có cơ hội lên Thiếu tướng nữa cơ. Hung thủ có thể gϊếŧ ông ấy trong thời gian ngắn như vậy mà không kinh động xung quanh, võ lực chắc phải thuộc hàng khủng long bạo chúa rồi.”