Chương 10: Bài thi thực chiến

Hiện tại, cảnh sát đang dốc toàn lực truy lùng, vây bắt. Đề nghị công dân Căn cứ số 9 khi ra ngoài cần chú ý an toàn cá nhân, đồng thời quan sát những dấu hiệu đáng ngờ ở những người xung quanh.

Các phương thức ẩn náu của người Thiên Cực Tinh bao gồm làm giả thân phận, tạo bản sao di truyền, đoạt xá linh hồn, v.v... Chúng có những đặc điểm sau đây.”

Nghe thấy ba chữ người Thiên Cực Tinh, đôi tay Lâm Hi đặt dưới bàn thoáng run lên, cô nghi ngờ liếc nhìn anh trai đối diện.

Lâm Duệ cũng dừng đũa, nhìn về phía chiếc TV ba chiều.

Sau khi tỉnh lại, cậu đã tìm hiểu sơ qua về tình hình của thời đại này.

Thiên Cực Tinh là một hành tinh siêu lớn cách Trái Đất một nghìn hai trăm năm ánh sáng, hiện đang trong tình trạng thù địch với Liên bang Trái Đất.

Hành tinh này không chỉ có trữ lượng khoáng sản các loại đáng kinh ngạc mà còn có một chủng tộc gốc carbon với hình thể tương tự con người. Nền văn minh của họ cũng giống với Trung Hoa cổ đại, và ai nấy đều sở hữu sức mạnh cá nhân phi thường.

Tám trăm năm trước, người Thiên Cực Tinh đã từng khiến Liên bang Trái Đất chịu một thất bại nặng nề, tiêu diệt toàn bộ một quân đoàn viễn chinh của Liên bang ngay trong bầu khí quyển của họ.

Điều này khiến chính phủ Liên bang lúc bấy giờ vô cùng kinh hãi, buộc phải thay đổi chính sách đối với Thiên Cực Tinh, từ thuộc địa hóa trước đó chuyển sang thăm dò, nghiên cứu, học hỏi, giám sát và thâm nhập.

Căn cứ quan sát hành tinh số 9 nơi Lâm Duệ đang ở chính là một trong vô số căn cứ được Liên bang Trái Đất xây dựng để giám sát và nghiên cứu Thiên Cực Tinh, nằm sâu bên trong vệ tinh số chín của hành tinh này.

Tuy nhiên, trong lúc họ nghiên cứu người Thiên Cực Tinh, thì người Thiên Cực Tinh cũng luôn dõi theo họ, thậm chí còn đang thâm nhập ngược lại.

Ngay lúc Lâm Duệ đang chăm chú lắng nghe, cậu cảm thấy trên đỉnh đầu mình hơi nhói lên.

Lâm Duệ quay đầu lại, phát hiện em gái Lâm Hi vừa nhổ một sợi tóc trên đầu mình.

Đồng tử cậu khẽ co lại, có chút kinh ngạc và hoài nghi nhìn Lâm Hi.

Lâm Hi nhổ tóc mình làm gì?

“Anh xem, anh có cả tóc bạc rồi này.”

Lâm Hi cầm một sợi tóc bạc huơ huơ trước mặt cậu, bĩu môi vẻ không hài lòng: “Xích Lôi Đao của anh đã luyện đến mức này, bài thi chắc chắn mười mươi rồi, hôm nay đừng luyện thêm nữa. Sách giáo khoa đều nói, con đường luyện võ cần phải biết kết hợp nghỉ ngơi và luyện tập, khổ luyện quá mức chỉ làm tổn hại cơ thể, lợi bất cập hại, nên nghỉ thì cứ nghỉ đi.”